Sinh Con Trong Địa Đạo Vịnh Mốc
Ký ức của bà Nguyễn Thị Thơm về những năm tháng sống trong lòng địa đạo Vịnh Mốc (1966-1968). Giữa mưa bom bão đạn của chiến tranh phá hoại miền Bắc, cuộc sống vẫn diễn ra dưới lòng đất. Trẻ em được sinh ra an toàn trong trạm xá, có lớp học, có tiếng cười giữa lòng đất mẹ.
Năm 1966, đế quốc Mỹ bắt đầu ném bom dữ dội xuống vùng đất Vĩnh Linh. Làng mạc tan hoang, người dân chúng tôi phải chuyển vào sống trong địa đạo Vịnh Mốc. Dưới lòng đất sâu, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Tôi nhớ những ngày tháng ấy, dù trên mặt đất bom rơi đạn nổ liên miên, nhưng trong địa đạo, tiếng trẻ em vẫn cười đùa. Có những sản phụ chuyển dạ giữa đêm, được các y tá trong trạm xá nhỏ đỡ đẻ. Tôi từng chứng kiến nhiều em bé cất tiếng khóc chào đời ngay dưới ánh đèn dầu leo lét. Địa đạo còn có lớp học cho trẻ nhỏ, có những lớp bình dân học vụ cho người lớn. Giữa chiến tranh khốc liệt, chúng tôi vẫn giữ được sự sống, vẫn nuôi dạy những đứa con của mình. Với tôi, địa đạo không chỉ là nơi trú ẩn, mà còn là chứng nhân cho sức sống mãnh liệt của con người Việt Nam.


