Sinh vật thép - Nguyễn Văn Thương
Trên mảnh đất Quảng Bình gió Lào và nắng lửa, có một người con trai mang trong mình khí phách kiên trung của dân tộc – đó là Trần Văn Phương.
Sinh năm 1965 tại làng Đơn Sa, xã Quảng Phúc, huyện Quảng Trạch (nay thuộc thị xã Ba Đồn), trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước, Phương sớm hiểu thế nào là trách nhiệm với quê hương, với đất nước. Học hết lớp 10, anh tình nguyện nhập ngũ năm 1983. Với tinh thần học hỏi và ý chí vững vàng, anh lần lượt trở thành khẩu đội trưởng pháo, rồi được cử đi học trường quân chính. Năm 1986, anh được phong quân hàm Thiếu úy.
Đầu tháng 3 năm 1988, khi tình hình trên quần đảo Trường Sa trở nên căng thẳng, Trần Văn Phương được bổ nhiệm làm Phó chỉ huy trưởng đá Gạc Ma. Anh cùng đồng đội nhận nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc trên mảnh đất tiền tiêu ấy.
Rạng sáng ngày 14 tháng 3 năm 1988, trong lúc anh em đang vận chuyển vật liệu lên đảo, tàu chiến địch bất ngờ áp sát, uy hiếp. Chúng cho quân đổ bộ, xông tới cướp lá cờ Tổ quốc đang tung bay trên đá Gạc Ma. Không chút do dự, Trần Văn Phương lao vào giằng lại lá cờ. Tay anh nắm chặt cán cờ, thân mình che chắn cho đồng đội. Khi địch nổ súng, anh vẫn không buông. Một viên đạn xuyên qua người anh. Trong giây phút cuối cùng, anh vẫn hô vang:
“Thà hy sinh chứ không chịu mất đảo! Hãy để máu chúng ta tô thắm lá cờ truyền thống của Hải quân nhân dân Việt Nam anh hùng!”
Anh ngã xuống, tay vẫn giữ chặt lá cờ Tổ quốc. Máu anh hòa cùng biển Đông, tô thắm thêm màu đỏ của chủ quyền và lòng yêu nước.
Ngày 6 tháng 1 năm 1989, Nhà nước truy tặng liệt sĩ Trần Văn Phương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Quê hương đã đặt tên đường mang tên anh để đời đời ghi nhớ.
Câu chuyện về Anh hùng Trần Văn Phương là câu chuyện về lòng quả cảm, về khí tiết “thà chết chứ không chịu mất đảo”. Anh đã sống và hy sinh như một người lính Hải quân chân chính – để lại cho thế hệ sau bài học bất diệt về chủ quyền và lòng yêu nước.



