SỐ 7 TRÊN BẦU TRỜI TẬP 1: NGƯỜI ĐÀN ÔNG MANG CON SỐ 7 (Tiếp)
Đặng Ngọc Ngự không sinh ra để trở thành một huyền thoại.
Giống như rất nhiều thanh niên Việt Nam cùng thế hệ, tuổi trẻ của ông gắn với những năm tháng đất nước chiến tranh.
Khi những chiếc máy bay Mỹ bắt đầu xuất hiện trên bầu trời miền Bắc, bầu trời quê hương không còn là khoảng không bình yên.
Tiếng động cơ máy bay trở thành âm thanh quen thuộc.
Những con đường bị đánh phá.
Những cây cầu trở thành mục tiêu.
Những đoàn xe vận tải phải di chuyển trong đêm.
Và ở một nơi khác, những chàng trai trẻ bắt đầu được lựa chọn để trở thành phi công.
Họ được đưa vào một thế giới hoàn toàn khác.
Ở đó có những chiếc máy bay phản lực.
Có những buồng lái chật hẹp.
Có những bài huấn luyện khắc nghiệt.
Và có một điều mà tất cả đều phải hiểu:
Người phi công chiến đấu không chỉ học cách bay.
Họ phải học cách chiến đấu trên bầu trời.
MiG-21 khi ấy là một trong những loại máy bay chiến đấu hiện đại mà Việt Nam được trang bị.
Thân máy bay nhỏ.
Đôi cánh tam giác.
Động cơ phản lực mạnh.
Tốc độ cao.
Nhìn từ dưới mặt đất, chiếc MiG-21 giống như một mũi tên bạc.
Nhưng với người phi công, nó không đơn giản là một cỗ máy.
Nó là người bạn đồng hành.
Một sai sót nhỏ trong thao tác có thể khiến máy bay mất kiểm soát.
Một quyết định chậm vài giây có thể khiến đối phương vượt qua.
Một lần phán đoán sai hướng tiếp cận có thể không còn cơ hội sửa chữa.
Vì vậy, trước khi bước vào một trận đánh thật sự, những phi công MiG-21 đã phải trải qua vô số giờ huấn luyện.
Bay.
Đánh vòng.
Bám mục tiêu.
Tăng tốc.
Giảm tốc.
Đổi hướng.
Tiếp cận.
Thoát ly.
Lặp đi lặp lại.
Cho đến khi những thao tác ấy trở thành phản xạ.



