SỐ 7 TRÊN BẦU TRỜI TẬP 1: NGƯỜI ĐÀN ÔNG MANG CON SỐ 7 (Tiếp)
Đặng Ngọc Ngự cũng bước vào con đường ấy.
Không ai có thể biết rằng người thanh niên đang ngồi trong buồng lái ngày hôm nay sẽ trở thành một trong những phi công có thành tích đặc biệt của Không quân Nhân dân Việt Nam.
Những ngày đầu tiên không có hào quang.
Chỉ có mồ hôi.
Chỉ có những bài học.
Chỉ có kỷ luật.
Và những lần sửa sai.
Bởi trong nghề phi công chiến đấu, không có chỗ cho tư tưởng chủ quan.
Người thầy dạy bay có thể nhắc một học viên hàng chục lần.
Lần thứ mười một vẫn phải nhắc.
Bởi trên mặt đất, một sai lầm có thể được sửa.
Nhưng trên bầu trời...
không phải sai lầm nào cũng có lần thứ hai.
Rồi chiến tranh thực sự đến với những người phi công.
Không còn là những bài tập giả định.
Không còn là mục tiêu trên thao trường.
Mà là những chiếc máy bay thật.
Những tên lửa thật.
Những trận không chiến thật.
Và những người đồng đội thật sự có thể không trở về.
Đặng Ngọc Ngự bắt đầu bước vào những trận đánh.
Mỗi lần cất cánh là một lần đặt cược mạng sống.
Nhưng điều đặc biệt của những phi công MiG-21 không nằm ở việc họ không biết sợ.
Họ biết sợ.
Chỉ là họ không để nỗi sợ quyết định hành động.
Trong buồng lái, người phi công phải biến sự căng thẳng thành tập trung.
Biến tiếng động cơ thành nhịp điệu.
Biến thông tin từ mặt đất thành quyết định.
Và biến vài giây ngắn ngủi thành cơ hội chiến thắng.
Có những trận đánh chỉ kéo dài vài phút.
Nhưng để tạo nên vài phút ấy là cả một quá trình chuẩn bị.
Từ những người làm công tác radar dưới mặt đất.
Những người dẫn đường.
Những kỹ thuật viên kiểm tra từng bộ phận của máy bay.
Những người thợ máy cúi xuống dưới thân MiG-21 trong đêm.
Cho đến người phi công ngồi trong buồng lái.
Tất cả tạo thành một mắt xích.
Nếu một mắt xích thất bại...
người trên bầu trời có thể phải trả giá.
Đặng Ngọc Ngự hiểu điều đó.
Vì thế, mỗi chiến công không bao giờ chỉ thuộc về một người.
Nó thuộc về cả một tập thể đã đưa chiếc MiG-21 lên trời.



