Bài viết

SỢ CÁC CHÁU BÉ BỊ LẠC

12/08/2026Phường Lâm Viên - Đà Lạt ((LĐ) Đoàn phường Lâm Viên - Đà Lạt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhà thơ Tú Mỡ nhớ lại trong dịp Đại hội chiến sĩ Thi đua toàn quốc họp tại Việt Bắc (1952) có một đêm chiếu bóng, bà con cùng các cháu nhỏ ở nhiều làng, bản từ xa cùng tới xem. Khi buổi chiếu kết thúc, mọi người đứng dậy ra về. Sợ lúc không còn ánh điện nữa và đám đông sẽ không khỏi chen lấn, í ới gọi nhau thì khó khăn cho các em nhỏ nên Bác Hồ vội đứng lên đưa tay ra hiệu rồi nói to: Hãy khoan đã, để cho các cháu bé ra trước, kẻo lộn xộn, các cháu sẽ lạc đấy!  

Kể xong chuyện đó, nhà thơ thốt lên: Chao ôi, óc sáng suốt của Bác thật lạ kỳ! Bác chăm lo hàng vạn việc lớn mà không quên sót một việc nhỏ khi những người khác thường không nghĩ tới. Có ai chú ý chăm sóc các cháu nhi đồng bằng Bác Hồ Chí Minh!

Bác không hề muốn các em còn quá nhỏ mà phải xa cha mẹ, xa quê.

Nói đến đây ta nhớ lại sau vài chục năm bôn ba nước ngoài đến khi sang Thái Lan công tác, một hôm nghỉ tại một làng của bà con Việt kiều, Bác mới được nghe lại tiếng ru con của một người mẹ Việt Nam. Sáng hôm sau trên đường công tác, Bác kể lại chuyện đó rồi đọc hai câu thơ: 

Xa nhà chốc bấy nhiêu1 niên Đêm qua nghe tiếng mẹ hiền ru con.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
SỢ CÁC CHÁU BÉ BỊ LẠC | Câu chuyện thời hoa lửa