SỐ PHẬN THĂNG TRẦM
Ngày đó, làng Cồn nhỏ xíu nhưng lúc nào cũng đầy tiếng cười trẻ con và tiếng kẻng gọi dân quân. Ba người bạn chí cốt – Minh, Lực, Hòa – đều vừa tròn đôi mươi. Tối nào cũng tụ tập dưới gốc đa đầu làng, ăn khoai nướng, kể chuyện đời và mơ mộng tương lai.
Rồi một buổi sáng, tiếng loa xã vang lên gọi thanh niên nhập ngũ. Cả ba nhìn nhau, không ai nói gì, nhưng ai cũng hiểu: tuổi trẻ của mình từ hôm đó không còn bình yên nữa.
Vào chiến trường, Minh gan lì, Lực nóng tính, Hòa thì hài hước đến mức giữa trận đánh vẫn bịa chuyện chọc cười mọi người. Có lần cả đơn vị đói meo ba ngày liền, Hòa thề rằng khi về sẽ mở tiệm bánh chưng “Hòa núi rừng”, bán giá rẻ cho bộ đội. Anh em cười bò, nhưng cười xong lại lặng im vì đêm mai là trận lớn.
Chiến tranh không chiều lòng ai. Trong một trận vây ép, Lực trúng mảnh pháo. Trước khi mất, anh chỉ kịp nói:
“Về… nhớ ra gốc đa… ngồi ăn khoai giúp tao…”
Minh và Hòa ôm nhau, nước mắt hòa với đất đỏ.
Hòa sống sót, nhưng từ đó không còn hài hước như xưa. Một lần khác, khi băng qua suối trong mưa, Hòa trao cho Minh chiếc lon sữa rỗng:
“Giữ đi, để mai mốt tao về làm bánh chưng còn có đồ đong nếp.”
Ai ngờ, đó là lần cuối họ nói chuyện.
Nhiều năm sau, Minh trở về làng. Gốc đa vẫn đứng đó, nhưng bếp lửa khoai nướng không còn. Anh đặt chiếc lon sữa rỗng lên gốc cây, xem nó như lời hứa của một thời rực lửa. Người trong làng hỏi sao không vứt đi, Minh chỉ cười:
“Kỷ niệm của tuổi trẻ… vứt là phụ lòng người đã khuất.”


