So sánh trong một buổi chiều yên bình
So sánh trong một buổi chiều yên bình
Tôi ngồi trong một quán nhỏ, nhìn dòng xe qua lại. Không ai vội vàng như trong những câu chuyện chiến tranh mà tôi từng nghe. Tôi nghĩ đến những con đường từng bị bom cày, những đêm không ngủ. Hiện tại yên bình đến mức đôi khi ta quên nó không phải là điều tự nhiên mà có. Sự so sánh ấy không làm tôi buồn, mà khiến tôi thấy rõ hơn giá trị của những điều đang có.



