SỒI CẦU – CÂU CHUYỆN CỦA NHỮNG NGƯỜI TRỞ VỀ
Thẩm Thị Giang
Sồi Cầu hôm nay là một thôn của xã Đường An.
Nhưng câu chuyện đáng kể nhất không nằm ở tên gọi.
Nó nằm ở con người.
Trong hồ sơ công khai của xã Đường An, có những người sinh ra tại Sồi Cầu, trưởng thành, tham gia quân đội rồi trở về địa phương tiếp tục công tác và đóng góp cho quê hương. Một trường hợp được công khai là ông Dương Văn Nhuận: sau thời gian phục vụ trong Quân đoàn 2, ông xuất ngũ trở về địa phương, tham gia công tác Đoàn và các hoạt động chính quyền tại Sồi Cầu rồi tiếp tục đảm nhiệm nhiều vị trí ở địa phương.
Câu chuyện ấy khiến người ta nghĩ đến hai chữ:
Trở về.
Có những người trẻ rời làng để học tập.
Có người rời quê để làm việc.
Có người khoác áo lính.
Rồi một ngày, họ trở lại.
Quê hương lúc ấy không còn giống ngày họ ra đi.
Con đường thay đổi.
Những ngôi nhà thay đổi.
Nhưng tiếng gọi của quê hương vẫn còn.
Người trở về không chỉ trở về với gia đình.
Họ còn có thể trở thành người tham gia xây dựng cộng đồng.
Đó là một vòng tròn đẹp:
Quê hương nuôi lớn một con người.
Con người trưởng thành.
Rồi chính con người ấy trở lại đóng góp cho quê hương.
Sồi Cầu có thể không có một tượng đài lớn kể câu chuyện ấy.
Nhưng những người con trở về chính là những “tấm bia sống” của làng.
Họ chứng minh rằng giá trị của một vùng quê không chỉ nằm ở những gì đã có.
Mà còn nằm ở những con người mà quê hương đã tạo nên.



