SỢI CHỈ ĐỎ TRÊN HÀNG RÀO - NĐC
Vì vậy, tôi được giao một nhiệm vụ đặc biệt: làm dấu hiệu báo an toàn cho cán bộ.
Chúng tôi thống nhất một cách rất đơn giản: nếu an toàn, tôi sẽ buộc một sợi chỉ đỏ lên hàng rào tre trước nhà. Nếu không có sợi chỉ, nghĩa là có nguy hiểm.
Một buổi trưa, có cán bộ hẹn sẽ đi qua để nhận tin.
Tôi đã buộc sẵn sợi chỉ đỏ từ sáng.
Nhưng gần đến giờ, tôi bất ngờ thấy lính Pháp xuất hiện ở đầu đường.
Không kịp suy nghĩ, tôi chạy ra tháo ngay sợi chỉ xuống.
Chỉ vài phút sau, cán bộ đi tới.
Anh dừng lại từ xa, nhìn về phía hàng rào.
Không thấy sợi chỉ đỏ…
Anh lập tức hiểu có chuyện không ổn.
Anh quay đầu, rẽ sang con đường khác và biến mất.
Ngay sau đó, lính Pháp ập đến, đứng ngay trước nhà tôi quan sát.
Chúng không phát hiện gì, nhưng nếu cán bộ vừa bước vào, chắc chắn sẽ bị bắt.
Khi mọi chuyện qua đi, tối hôm đó cán bộ quay lại.
Anh nói nhỏ:
‘Chỉ một sợi chỉ thôi… mà đã cứu cả một mạng người.’
Tôi nhìn hàng rào tre quen thuộc, nơi sợi chỉ từng được buộc lên.
Nó nhỏ bé đến mức ai cũng có thể bỏ qua.
Nhưng trong thời hoa lửa, chính những dấu hiệu giản dị ấy lại là ranh giới giữa an toàn và hiểm nguy.
Đến bây giờ, mỗi khi thấy một sợi chỉ đỏ, tôi lại nhớ về những ngày tháng ấy – những ngày mà lòng dũng cảm đôi khi chỉ nằm trong những điều rất nhỏ.”



