Sợi Chỉ Hồng Trên Cổ Áo Tô-pô
Sợi Chỉ Hồng Trên Cổ Áo Tô-pô
Nhân chứng kể: Phạm Văn Đạt (Cựu chiến binh Sư đoàn 9, Mặt trận Đông Nam Bộ)
"Trước ngày tôi lên đường nhập ngũ vào chiến trường miền Nam năm 1968, người chị gái đầu của tôi đã ngồi thâu đêm bên ngọn đèn dầu để vá lại những chỗ sờn rách trên chiếc áo quân phục tô-pô màu xanh lá cây của tôi. Chị không tìm được chỉ màu xanh cùng loại, liền dùng một sợi chỉ màu hồng son sắt để khâu một đường viền nhỏ, kín đáo ngay phía dưới cổ áo ngực trái, sát bên vị trí trái tim tôi nằm. Chị bảo: 'Đường chỉ này là lời cầu bình an của chị, đi chiến trường nhớ giữ gìn mạng sống để trở về với mẹ với chị nghe em'.
Sợi chỉ hồng nhỏ bé ấy đã theo tôi đi qua những trận chiến sinh tử khốc liệt ở Lộc Ninh, Bình Long. Mỗi lần nằm dưới giao thông hào chịu đựng những trận rải thảm bom B52 kinh hoàng, mặt đất chao đảo, tai lùng bùng tiếng nổ, tôi lại đưa tay lên sờ vào đường chỉ hồng thô ráp dưới cổ áo. Cái cảm giác thô ráp, nồng ấm ấy như mang theo cả hơi ấm của mái nhà rạ quê hương, lời dặn dò của chị, tiếp thêm cho tôi bản lĩnh để siết chặt báng súng vượt qua nỗi sợ hãi cái chết.
Trong trận đánh giáp lá cà chiếm đồn địch năm 1972, một lưỡi lê của tên lính ngụy đâm sượt qua ngực tôi, vạt rách một mảng áo tô-pô nhưng may mắn thay chỉ làm đứt đôi sợi chỉ hồng chứ không đâm trúng da thịt. Sau ngày hòa bình, tôi mang chiếc áo rách ấy về quê, đường chỉ hồng đã bạc màu theo thời gian nhưng nó mãi là một biểu tượng thiêng liêng về tình mẫu tử, tình thân gia đình đã chở che, nuôi dưỡng linh hồn người lính qua thời hoa lửa."



