Sợi dây bên Bằng Tóc
Hồi chống giặc, tôi cùng mấy chị em bện dây để kéo đạn và đồ tiếp tế. Một chị gợi ý: “Tóc mình dài, cắt đi bện cho chắc hơn.”
Thế là chúng tôi cắt tóc, bện thành dây dài cả chục mét. Tay đau rát nhưng lòng nhẹ tênh.
Một lần kéo đạn qua suối, dây bị đứt. Tôi lao xuống giữ. Nước xiết cuốn tôi trôi. Một chị nắm tay tôi, kéo lên, nói: “Tóc tụi mình giữ nhau mà sống.”
Sau chiến thắng, mỗi người giữ lại một đoạn dây tóc. Mỗi khi nhìn vào, tôi nhớ những người chị đã hy sinh.
Giờ tóc tôi bạc trắng, nhưng đoạn dây xưa vẫn đen nhánh – như tuổi trẻ vẫn ở lại mãi mãi.



