Sợi dây buộc nút
Những sợi dây nhỏ buộc nút theo quy ước đã trở thành tín hiệu rõ ràng giúp đồng đội nhận biết hướng đi.
Năm 1973, anh Vũ Văn Bình được giao nhiệm vụ đi trước qua một đoạn đường rừng có nhiều lối rẽ phức tạp. Nếu không có dấu hiệu thống nhất, người phía sau rất dễ đi sai hướng.
Quan sát balô của mình, anh thấy có những đoạn dây nhỏ dùng để buộc đồ. Anh nảy ra ý tưởng: cắt các đoạn dây ngắn rồi buộc vào cành cây thấp ở những điểm cần đánh dấu.
Để dễ nhận biết hơn, anh quy ước: nếu buộc một nút là đi thẳng, hai nút là rẽ phải, ba nút là rẽ trái.
Những sợi dây nhỏ tuy đơn giản nhưng rất dễ nhìn thấy, nhất là khi được buộc ở vị trí ngang tầm mắt.
Ở các điểm quan trọng, anh dừng lại kiểm tra kĩ hướng đi rồi mới buộc dây để đảm bảo chính xác.
Khi đồng đội phía sau đến nơi, họ nhận thấy các sợi dây có nút buộc khác nhau và hiểu ngay ý nghĩa đã thống nhất. Nhờ vậy, cả tổ di chuyển đúng hướng, không bị lạc.
Một đồng đội nói:
“Chỉ cần nhìn số nút là biết phải đi thế nào.”
Anh Bình đáp:
“Có quy ước rõ ràng thì ai cũng làm đúng.”
Nhiều năm sau, anh chia sẻ:
“Trong công việc, nếu có quy định cụ thể và thống nhất, tập thể sẽ phối hợp hiệu quả và tránh sai sót.”



