Bài viết

Sợi dây buộc ở cột mốc rừng già

từng tham gia mở đường, đánh dấu tuyến hành quân qua rừng núi. Câu chuyện nói về sự cẩn trọng và niềm tin trong thời hoa lửa.

Gia Lai22/05/2026Phúc Thị Xoa (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971. Đơn vị của ông Phạm Văn Sơn hành quân qua một khu rừng già có nhiều đoạn đường mòn cũ bị mưa xóa dấu. Nhiệm vụ của tổ trinh sát là đi trước, đánh dấu lại tuyến đường để đơn vị phía sau bám theo. Ông Sơn dẫn đầu nhóm nhỏ. Trong tay chỉ có dao găm, một cuộn dây dù và vài mảnh vải nhỏ. Đi được một đoạn dài. Một chiến sĩ trẻ đi cùng hỏi: — “Anh Sơn, sao mình không đánh dấu rõ hơn cho dễ nhìn?” Ông Sơn vừa đi vừa trả lời: — “Rừng này nhiều ngả, đánh dấu dày quá lại dễ rối.” Ông dừng lại bên một thân cây lớn. Buộc một sợi dây nhỏ và thắt một nút đơn giản. — “Chỉ cần người đi sau nhìn thấy là hiểu.” Cả nhóm tiếp tục tiến lên. Cứ sau mỗi đoạn đường, lại có một dấu buộc tương tự. Không cầu kỳ. Nhưng đều đặn. Đến một đoạn dốc cao, trời bắt đầu tối nhanh. Gió rừng thổi mạnh, làm tán lá xào xạc. Người chiến sĩ trẻ hơi lo: — “Nếu lỡ mất dấu thì sao anh?” Ông Sơn nhìn lại con đường vừa đi qua. — “Thì quay về nút cuối cùng mình còn thấy.” Câu trả lời ngắn gọn. Nhưng đủ làm người trẻ yên tâm. Đến sáng hôm sau. Đơn vị phía sau đã theo đúng dấu đường và đến nơi an toàn. Người chỉ huy chỉ nói: — “Tốt. Đúng tuyến.” Không thêm lời khen nào. Nhiều năm sau. Người chiến sĩ trẻ ấy vẫn nhớ không phải con đường dài bao nhiêu. Mà là những sợi dây buộc đơn giản trên thân cây giữa rừng. Giữa thời hoa lửa. Có những chỉ dẫn không cần nhiều lời. Chỉ cần đủ rõ để người đi sau đặt trọn niềm tin mà bước tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn