Bài viết

Sợi Dây Chuyền Sự Sống

Câu chuyện tái hiện trận đánh ác liệt bảo vệ thành phố Hải Phòng trong những ngày Mỹ ném bom leo thang, nơi người chiến sĩ thông tin Hoàng Đăng Miện đã đưa ra một quyết định táo bạo: Dùng chính dòng điện và cơ thể mình để nối liền đường dây liên lạc đang đứt, giữ vững mạch máu chỉ huy của trận địa.

Tây Ninh07/07/2026Lê Thị Loan (xã Bình Đức)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm 1972, bầu trời miền Bắc Việt Nam rực lửa dưới chiến dịch ném bom rải thảm của không quân Mỹ. Hải Phòng — cửa ngõ cảng biển quan trọng — trở thành mục tiêu đánh phá điên cuồng của các tốp máy bay B-52 và F-4. Bom đạn cày nát từng trận địa pháo cao xạ, khói lửa ngút trời. Trong cuộc chiến không cân sức ấy, việc giữ vững liên lạc giữa Bộ Chỉ huy và các mâm pháo phòng không là yếu tố sống còn. Hoàng Đăng Miện, chàng chiến sĩ thông tin trẻ tuổi, nhận nhiệm vụ bảo vệ đường dây liên lạc tại một trong những tọa độ nóng nhất.

Chiều ngày 16 tháng 4, một đợt oanh tạc dữ dội dội xuống trận địa. Đất đá hất tung, cả không gian rung chuyển. Đột nhiên, chiếc máy điện thoại trong hầm chỉ huy im bặt.

"Mất tín hiệu với trận địa pháo phía Đông rồi! Khẩn cấp sửa dây!" — Tiếng người chỉ huy hét lên trong khói bụi.

Bất chấp còi báo động vẫn rú liên hồi và máy bay địch đang gầm rú ngay trên đầu, Hoàng Đăng Miện vác cuộn dây cáp trên vai, cầm chiếc kìm, lao ra khỏi hầm. Anh chạy như bay qua những hố bom còn khét lẹt, dọc theo vệt dây thông tin để tìm điểm đứt.

Mảnh bom gạt qua sườn làm rách áo, máu bắt đầu rỉ ra, nhưng Miện không mảy may để ý. Đôi mắt anh căng ra nhìn theo sợi dây. Kia rồi! Sợi dây cáp lõi đồng dầy dặn đã bị một mảnh bom phạt đứt làm đôi, hai đầu dây văng cách xa nhau hơn một mét, nằm giữa một bãi đất trống hoàn toàn không có công sự che chắn.

Đúng lúc đó, tiếng động cơ phản lực lại gầm vang. Một tốp F-4 quay vòng trở lại, chuẩn bị trút loạt bom tiếp theo xuống chính tọa độ này. Nếu không nối được liên lạc ngay lập tức, trận địa pháo phía Đông sẽ không nhận được tọa độ bắn, trở thành bia tập bắn cho máy bay Mỹ.

Miện lao đến, chộp lấy hai đầu dây đứt. Anh định dùng kìm để nối thêm một đoạn dây phụ vào. Nhưng hỡi ôi, hòm dụng cụ của anh đã bị sức ép của quả bom trước hất văng mất đoạn dây dự phòng từ lúc nào. Hai đầu dây quá ngắn, dù anh có kéo căng hết sức bằng cả hai tay, chúng vẫn cách nhau một khoảng vài mươi phân.

Thời gian tính bằng giây. Tiếng bom bắt đầu rít xé không khí từ trên cao lao xuống.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Hoàng Đăng Miện đưa ra một quyết định điên rồ nhưng vĩ đại. Anh không tìm cách buộc dây nữa. Anh dùng hai hàm răng của mình, tuốt phăng lớp vỏ cao su bọc ngoài của cả hai đầu dây, để lộ ra những sợi lõi đồng đỏ quạch.

Anh nắm chặt một đầu dây bằng tay trái, đầu dây còn lại anh ngậm chặt vào miệng, dùng chính cơ thể và dòng máu của mình làm vật dẫn điện để nối liền mạch giao thông.

Khực!

Dòng điện tín hiệu từ máy thông tin chạy qua người anh. Toàn thân Hoàng Đăng Miện giật mạnh, các cơ bắp co rút đau đớn, hai tai lùng bùng. Nhưng ánh mắt anh lại bừng lên một niềm hạnh phúc tột cùng khi nghe thấy tiếng máy điện thoại trong hầm phía xa vang lên hồi chuông reo. Đường dây đã thông!

"Tọa độ 02! Hướng 3 nổ súng!" — Mệnh lệnh từ Bộ chỉ huy truyền đi thông suốt qua "sợi dây người" Hoàng Đăng Miện.

Ngay lập tức, trận địa pháo cao xạ phía Đông đồng loạt khạc lửa, giăng ra một lưới lửa phòng không dày đặc. Chiếc máy bay F-4 đi đầu trúng đạn, bốc cháy như một đuốc lửa khổng lồ lao thẳng xuống biển.

Khi trận đánh kết thúc, đồng đội lao ra bãi đất trống và tìm thấy Miện. Anh nằm đó, ngất lịm đi, hai tay vẫn ghì chặt đầu dây cáp vào ngực, răng vẫn cắn chặt đầu dây còn lại. Cơ thể anh mang đầy vết thương và sạm đen vì khói súng, nhưng mạch máu thông tin thì đã được bảo vệ vẹn toàn.

Hoàng Đăng Miện đã bước qua thời hoa lửa với một tinh thần gan dạ và sự hy sinh quên mình. Anh ngã xuống ở tuổi thanh xuân đẹp nhất trong một trận đánh sau đó, nhưng câu chuyện về người chiến sĩ lấy thân mình làm dây thông tin đã trở thành một huyền thoại, thắp sáng lòng quả cảm cho biết bao thế hệ chiến sĩ thông tin Việt Nam về sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Sợi Dây Chuyền Sự Sống | Câu chuyện thời hoa lửa