Bài viết

Sợi dây cước kết nối sự sống

Câu chuyện kể về cuộc đối đầu nghẹt thở giữa một cô gái giao liên 19 tuổi với bom đạn của kẻ thù để bảo vệ dòng chảy thông tin thông suốt. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, một tình yêu chớm nở qua tiếng sóng vô tuyến điện đã trở thành động lực giúp người chiến sĩ vượt qua "tọa độ chết".

Lâm Đồng24/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ (1971–1972), Quảng Bình là "túi bom" nơi không quân Mỹ trút xuống hàng vạn tấn bom đạn nhằm cắt đứt sự chi viện cho miền Nam. Nữ chiến sĩ Nguyễn Thị Biên khi ấy mới 19 tuổi, được giao nhiệm vụ bảo vệ và sửa chữa tuyến đường dây thông tin huyết mạch đi qua một eo núi liên tục bị đánh phá.

Công việc của một chiến sĩ thông tin dây trần vô cùng nguy hiểm. Cứ sau mỗi trận bom, dây đứt là họ phải lập tức ôm cuộn cáp, chạy bộ dọc tuyến đường để tìm chỗ đứt và nối lại, bất kể ngày đêm hay bom đạn đang dội xuống đầu. Bà Biên nhớ lại, có những đêm mưa rừng tầm tã, đất đá sạt lở, một mình bà phải mò mẫm trong bóng tối, dùng đôi tay rướm máu để tước vỏ dây, nối lại mạch máu thông tin cho chiến trường.

Đồng hành với bà qua những tần số vô tuyến là anh trực đài tên là Minh, ở đầu dây bên kia thuộc trạm cơ vụ tỉnh đội. Họ chưa từng gặp mặt, chỉ biết nhau qua giọng nói và những mật hiệu khô khan. Nhưng chính sự ân cần, những lời hỏi thăm ngắn ngủi: "Biên ơi, hướng đó bom dội dữ quá, em có sao không?" hay "Cố lên em, dây nối xong là xe xuất kích được rồi" của Minh đã trở thành chỗ dựa tinh thần lớn lao cho cô gái trẻ.

Một buổi chiều mùa hè năm 1972, máy bay Mỹ ném bom tọa độ trúng ngay eo núi nơi Biên đang chốt giữ. Đường dây đứt hoàn toàn. Không chần chừ, Biên khoác cuộn dây liên lạc lao ra khỏi hầm. Ngay khi bà vừa nối xong mối nối đầu tiên thì một loạt bom bi nổ loang lổ ngay bên cạnh. Một mảnh bom găm vào vai khiến bà ngã gục, máu tuôn ướt đầm vai áo.

Trong cơn mê sảng và đau đớn, tai bà ù đi, nhưng ý nghĩ phải thông tin bằng mọi giá và lời hẹn "Sau chiến tranh anh sẽ vào tìm em" của người đồng đội bên đầu dây bên kia đã đánh thức bà dậy. Bằng một nghị lực phi thường, Biên dùng răng và một tay còn lại, cắn chặt mối nối cuối cùng, áp chặt hai đầu dây vào cơ thể mình để dùng chính dòng điện sinh học của cơ thể giữ cho tín hiệu được thông suốt trong vài phút quyết định, trước khi ngất đi vì mất máu. Nhờ vậy, lệnh chuyển quân khẩn cấp đã đến được đơn vị phía trước an toàn.

Bà Biên may mắn được đồng đội tìm thấy và cứu sống. Sau ngày giải phóng, anh Minh đã giữ đúng lời hứa, đi dọc dải đất miền Trung để tìm lại "cô gái thông tin kiên cường" có giọng nói ấm áp năm nào. Họ đã nên duyên vợ chồng, cùng nhau đi qua những năm tháng hòa bình. Mỗi khi nhìn vào vết sẹo trên bả vai của vợ, ông Minh lại đùa rằng đó là "chiến công định mệnh" đã kết nối cuộc đời của hai người lính thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Sợi dây cước kết nối sự sống | Câu chuyện thời hoa lửa