Sợi dây điện thoại bị chôn dưới đất
từng làm nhiệm vụ giữ đường dây và chuyển công văn giữa các đơn vị. Câu chuyện nói về sự cẩn trọng và tình đồng đội trong thời hoa lửa.
Năm 1972. Một đơn vị thông tin của ông Nguyễn Văn Phúc đóng quân trong khu rừng thấp gần một con suối nhỏ. Nhiệm vụ của họ là bảo đảm đường dây liên lạc luôn thông suốt. Chỉ cần một đoạn đứt, cả hệ thống có thể bị gián đoạn. Hôm đó. Sau một trận mưa lớn kéo dài. Tín hiệu bỗng mất hoàn toàn. Ông Phúc lập tức cùng một chiến sĩ trẻ tên Kiên lên đường kiểm tra. Hai người đi dọc theo tuyến dây đã được kéo sẵn trong rừng. Đất ướt. Lá mục dày. Nhiều đoạn dây bị cây đổ đè lên. Đi được một quãng. Kiên dừng lại: — “Anh Phúc, không thấy dây nữa.” Ông Phúc cúi xuống nhìn kỹ. Không thấy sợi dây đâu. Chỉ có dấu vết đất bị xáo trộn. Ông im lặng. Rồi dùng tay gạt lớp lá mục. Một đoạn dây nhỏ bị chôn sâu dưới đất bùn lộ ra. — “Đây rồi.” Kiên thở phào: — “Sao nó bị chôn vậy anh?” Ông Phúc trả lời chậm rãi: — “Mưa lớn, đất trôi xuống che mất thôi.” Hai người cẩn thận đào lên, nối lại từng đoạn dây. Bùn đất lạnh. Tay ai cũng run vì ngâm nước lâu. Nhưng không ai dừng lại. Đến khi nối xong đoạn cuối. Ông Phúc thử máy. Âm thanh “tít… tít…” vang lên rõ ràng. Kiên bật cười: — “Có rồi anh!” Ông Phúc chỉ gật đầu: — “Có rồi thì mình yên tâm.” Đêm hôm đó. Đường dây thông suốt trở lại. Không ai nhắc nhiều về sự cố. Nhiều năm sau. Kiên vẫn nhớ không phải cơn mưa hôm ấy lớn thế nào. Mà là khoảnh khắc cùng đồng đội ngồi giữa rừng, lặng lẽ gỡ từng đoạn dây bị đất che lấp. Giữa thời hoa lửa. Có những thứ tưởng như biến mất. Nhưng chỉ cần kiên trì tìm lại. Thì mọi liên lạc vẫn được nối thông bằng ý chí con người.



