Cựu chiến binh

Sợi dây dù qua suối và dòng lũ dữ

"Ở Trường Sơn, đôi khi kẻ thù lớn nhất không phải là lính Mỹ hay quân chư hầu, mà là cơn giận dữ của rừng già."

Lào Cai28/05/2026TRẦN KIM THOA (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ PHONG HẢI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Ở Trường Sơn, đôi khi kẻ thù lớn nhất không phải là lính Mỹ hay quân chư hầu, mà là cơn giận dữ của rừng già."

Mùa mưa năm 70, tiểu đội ông làm nhiệm vụ chốt giữ một trạm giao liên bên bờ sông Sê Pôn. Nước lũ từ thượng nguồn đổ về ầm ầm, đục ngầu, cuốn theo cả những thân cây to bằng vòng tay người ôm. Nhiệm vụ của tụi ông là phải đưa một đoàn cán bộ dân sự vượt sông an toàn ngay trong đêm để kịp vào tuyến trong.

Không có phao, không có xuồng, anh em phải bện những sợi dây dù cũ lại với nhau thành một cuộn cáp dài. Thằng Trung, lính đặc công nước bơi giỏi nhất đội, xung phong ôm một đầu dây quấn ngang lưng, ngậm ống thở lao xuống dòng nước xiết để bơi sang bờ bên kia cột vào gốc cây chò chỉ, làm dây vịn cho đoàn cán bộ bám vào mà đi.

Nó bơi ra giữa dòng thì một xoáy nước khổng lồ ập tới, kéo theo một gốc cây mục trôi với tốc độ khủng khiếp. Gốc cây phang thẳng vào lưng thằng Trung. Ông đứng trên bờ nghe rõ một tiếng "rắc" khô khốc vang lên giữa tiếng gầm gào của con lũ.

Nó gãy cột sống rồi. Nhưng nó không thả sợi dây ra.

Giữa dòng nước đục ngầu, nó cắn răng, gồng chút sức lực cuối cùng của nửa thân trên còn lại, quấn chặt sợi dây dù vào hai cổ tay, rồi để mặc cho dòng nước dồn dập đập thân thể nó vào một mỏm đá giữa suối. Nó biến mình thành một cái cọc neo bằng xương bằng thịt.

Từ bờ bên kia, anh em cứ bám theo sợi dây có thân thể thằng Trung đang giữ chặt mà vượt qua cơn lũ. Khi người cuối cùng sang đến nơi an toàn, cũng là lúc sợi dây chùng xuống. Dòng nước đã mang nó đi mất. Tụi ông chạy dọc bờ sông gọi tên nó đến khản đặc cả cổ, chỉ có tiếng ầm ầm của nước lũ dội lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Sợi dây dù qua suối và dòng lũ dữ | Câu chuyện thời hoa lửa