Năm ấy tôi 19 tuổi, nhiệm vụ là giữ đường dây liên lạc luôn thông suốt cho các đơn vị chiến đấu. Một sợi dây mỏng nhưng quyết định cả mệnh lệnh chiến trường. Có những đêm, dây bị bom cắt đứt liên tục. Chúng tôi phải bò trong rừng tối để tìm điểm nối, bất chấp nguy hiểm. Một lần, đang nối dây thì pháo sáng bật lên, máy bay quần thảo trên đầu. Tôi nằm ép xuống đất, tay vẫn giữ đoạn dây chưa kịp nối. Khi tiếng động xa dần, tôi tiếp tục công việc như chưa từng dừng lại. Đồng đội tôi nói: “Dây không đứt thì trận đánh không dừng.” Chúng tôi hiểu rằng mình không cầm súng trực tiếp, nhưng mỗi mét dây nối lại là một phần của chiến thắng. Sau này trở về, tôi vẫn nhớ Trường Sơn – nơi tuổi trẻ chúng tôi đã giữ từng tín hiệu giữa thời hoa lửa.
KHAC“Tiếng Gọi Từ Trận Địa” Tôi là Phạm Văn Dũng, cựu chiến sĩ pháo binh tham gia chiến đấu trong chiến dịch Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Năm ấy tôi 20 tuổi, theo đơn vị kéo pháo vào trận địa giữa rừng núi Tây Bắc. Đường dốc, đất trơn, pháo nặng hàng tấn, phải dùng sức người kéo từng mét một. Có những đoạn dốc cao, chúng tôi phải ghìm dây, người sau đẩy, người trước giữ. Mồ hôi hòa vào bùn đất, nhưng không ai buông tay. Một đồng chí trẻ vừa thở vừa nói: “Kéo được pháo vào là còn đánh được…” Đêm xuống, cả đơn vị nằm ngay bên pháo, không chăn, không lều, chỉ có hơi lạnh núi rừng. Sáng hôm sau, pháo được đặt đúng vị trí. Khi tiếng lệnh khai hỏa vang lên, cả núi rừng rung chuyển. Sau chiến thắng, tôi trở về quê. Nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy mình của tuổi 20 – cùng đồng đội kéo pháo giữa rừng sâu, viết nên thời hoa lửa không thể nào quên.