SỢI DÂY KHÔNG BAO GIỜ ĐỨT – HỒI ỨC TỪ TRẠM THÔNG TIN ĐỒI SIM
SỢI DÂY KHÔNG BAO GIỜ ĐỨT – HỒI ỨC TỪ TRẠM THÔNG TIN ĐỒI SIM
SỢI DÂY KHÔNG BAO GIỜ ĐỨT – HỒI ỨC TỪ TRẠM THÔNG TIN ĐỒI SIM
Trong một buổi sinh hoạt truyền thống của Đoàn xã Sin Suối Hồ, một bác cựu chiến binh đã kể lại câu chuyện của những năm tháng chiến tranh khốc liệt – câu chuyện về một trạm thông tin nhỏ nằm trên ngọn đồi phủ đầy cây sim tím.
Bác nói, ngày ấy nơi đó gọi là Trạm thông tin Đồi Sim.
Trạm nằm khuất sau một rặng cây thấp. Từ đây, những sợi dây điện thoại quân sự chạy dài qua đồi, qua suối, băng rừng như những mạch máu nối hậu phương với tiền tuyến. Trong chiến tranh, bom đạn có thể làm sập hầm, vỡ đá, nhưng nếu đường dây thông tin bị đứt, cả đơn vị phía trước có thể rơi vào im lặng.
Giữ trạm là một tổ thông tin bộ đội do Trung úy Phúc phụ trách.
Phúc dáng người gầy, đeo cặp kính cận đã xước nhiều vết. Anh nói chuyện nhẹ nhàng, nhưng với kỷ luật thông tin thì vô cùng nghiêm khắc. Mỗi khi kiểm tra đường dây, anh thường nhắc anh em một câu quen thuộc:
“Đường dây còn, mệnh lệnh mới đến được trận địa.”
Ngay dưới chân đồi là đội Thanh niên xung phong làm nhiệm vụ sửa tuyến. Công việc của họ là kéo dây, chôn cột và khắc phục sự cố sau mỗi trận bom.
Trong đội có Lan – cô gái quê vùng biển. Đôi tay Lan lúc nào cũng dính nhựa cây và đất đỏ vì suốt ngày leo cột, nối dây. Nhưng mỗi khi có người hỏi có mệt không, cô chỉ cười:
“Dây đứt đâu, tụi em nối đó.”
Gần trạm còn có một xóm nhỏ của dân bản. Người dân vừa sản xuất vừa tham gia bảo vệ tuyến thông tin. Tổ dân quân tự vệ do chú Sáu Trình phụ trách.
Trước chiến tranh, chú từng là thợ điện nên rất rành đường dây. Chú thuộc từng đoạn dây chạy qua ruộng, qua suối, qua bìa rừng. Mỗi khi có người hỏi sao chú nhớ rõ thế, chú chỉ trầm giọng nói:
“Sợi dây này đâu chỉ bằng đồng… nó còn bằng xương máu.”
Giữa những người lớn ấy còn có một cậu bé tên là Mười.
Mười mới mười ba tuổi, cha đã hy sinh trong một trận đánh trước đó. Cậu ở lại bản cùng mẹ và thường theo các chú dân quân đi kiểm tra tuyến dây.
Mười nhỏ người nhưng nhanh chân. Nhiệm vụ của cậu là chạy dọc đường dây, phát hiện điểm đứt và báo về trạm.
Trong túi áo của Mười lúc nào cũng có một cuộn dây đồng mỏng và một con dao nhỏ.
Một đêm mưa lớn, máy bay địch bất ngờ ném bom đánh phá khu vực Đồi Sim.
Cả ngọn đồi rung lên dữ dội. Đất đá sạt xuống, cột anten lắc mạnh. Sau loạt bom, tín hiệu từ tiền tuyến bỗng nhiên im bặt.
Đường dây đã bị đứt.
Trung úy Phúc lập tức cho bộ đội bảo vệ trạm. Lan cùng đội thanh niên xung phong lao ra tìm điểm đứt. Dân quân tỏa đi cảnh giới.
Mưa xối xả. Con suối dưới chân đồi nước dâng cao và chảy xiết.
Mười lặng lẽ men theo bờ suối, lần theo sợi dây bị kéo căng.
Một lúc sau, cậu phát hiện đầu dây mắc kẹt giữa hai tảng đá lớn, lớp vỏ cháy sém vì bom.
Nếu không nối lại ngay, tiền tuyến sẽ không nhận được mệnh lệnh.
Không kịp quay về gọi người lớn, Mười lội xuống dòng nước lạnh buốt. Nước suối dâng cao tới ngực, dòng chảy quật mạnh.
Cậu dùng con dao nhỏ cắt lớp vỏ cháy, rồi lấy cuộn dây đồng mỏng mang theo nối tạm hai đầu dây lại.
Nước cuốn mạnh làm cậu nhiều lần ngã dúi dụi.
Nhưng đúng lúc đó, trong trạm thông tin, Trung úy Phúc áp tai vào máy nghe.
Một âm thanh quen thuộc vang lên:
“Rẹt… rẹt…”
Đường dây đã sống lại.
Mệnh lệnh từ sở chỉ huy lập tức được truyền đi.
Nhưng ngay khi tín hiệu vừa thông suốt, một quả bom khác nổ gần bờ suối.
Khi mọi người chạy tới nơi, Mười nằm bất động bên dòng nước.
Bàn tay cậu vẫn nắm chặt mối nối dây còn ướt mưa.
Nhờ sợi dây được nối lại kịp thời, mệnh lệnh phản công đã đến tiền tuyến đúng lúc. Trận đánh hôm ấy giành thắng lợi.
Bác cựu chiến binh kể đến đây thì dừng lại rất lâu.
Sau chiến tranh, Trạm thông tin Đồi Sim không còn hoạt động nữa. Nhưng bên gốc sim già trên đỉnh đồi, người ta vẫn giữ lại một đoạn dây thông tin cũ.
Đoạn dây được treo lên một tấm bảng gỗ nhỏ, bên dưới khắc dòng chữ giản dị:
“Sợi dây này từng được giữ bằng lòng dũng cảm của bộ đội, thanh niên xung phong, dân quân và một thiếu niên anh hùng.”
Bom đạn có thể phá hủy nhiều thứ.
Nhưng ý chí của con người thì không.
Giống như sợi dây năm ấy –
bị đứt rồi,
vẫn được nối lại bằng cả một trái tim.


