"Sợi dây liên lạc" bị cắt đứt giữa đồng lúa Nam Sách
Một người phụ nữ nhỏ bé ở Hải Dương, làm nhiệm vụ giao liên mật, người đã âm thầm chịu đựng những trận đòn ghen tuông của vợ giặc và cả cái chết thảm khốc để bảo vệ hầm bí mật của cán bộ.
Mạc Thị Bưởi hoạt động trong vùng địch tạm chiếm ở Nam Sách (Hải Dương) những năm 1950. Công việc của chị là xây dựng cơ sở cách mạng, vận chuyển thuốc men và dẫn cán bộ qua những bốt gác dày đặc. Chị đóng vai một người đi cấy, đi gặt để qua mắt địch. Thậm chí, có lần để bảo vệ tài liệu, chị đã bị vợ một tên lính ngụy đánh đập dã man vì nghi ngờ chị "léng phéng" với chồng bà ta, nhưng chị vẫn cắn răng chịu đựng để giữ kín tung tích.
Cuối năm 1951, trong một lần đi liên lạc, chị bị giặc bắt. Chúng dùng đủ mọi cực hình tra tấn: treo ngược lên trần nhà, đóng đinh vào đầu ngón tay, dùng điện giật... để bắt chị chỉ nơi ẩn nấp của cán bộ huyện. Chị chỉ đáp lại bằng sự im lặng hoặc những câu trả lời lạc hướng. Điên cuồng vì không khai thác được gì, bọn giặc đã đưa chị ra bãi cỏ gần nhà và hành quyết bằng cách dùng dao cắt cổ.
Chị hy sinh khi mới 24 tuổi. Sau này, khi quân ta giải phóng Nam Sách, bà con kể lại rằng ngay cả trong giây phút cuối cùng, chị vẫn nhìn thẳng vào kẻ thù đầy khinh bỉ. Mạc Thị Bưởi không cầm súng trực tiếp giết giặc trên chiến trường rộng lớn, nhưng sự hy sinh thầm lặng và can trường của chị chính là "sợi dây" giữ cho phong trào kháng chiến vùng đồng bằng không bao giờ bị đứt đoạn.



