Cựu chiến binh

Sợi dây nói chuyện qua núi

Nghệ An17/08/2026Xã Hùng Châu (Đoàn xã Hùng Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông là lính thông tin trên tuyến Trường Sơn. Nhiệm vụ của ông là giữ cho các binh trạm và đơn vị liên lạc được với nhau.

Ngày ấy chưa có điện thoại di động. Thông tin chủ yếu được truyền qua máy vô tuyến hoặc những đường dây kéo qua núi rừng. Chỉ một đoạn dây gặp sự cố cũng có thể làm liên lạc bị gián đoạn.

Một buổi tối, người trực máy báo:

– Đường dây sang trạm phía trước mất tín hiệu rồi!

Ông cùng người đồng đội tên Dũng lập tức lên đường kiểm tra. Trời tối, mưa lất phất, đường rừng trơn. Hai người lần theo sợi dây, kiểm tra từng đoạn.

Dũng vừa đi vừa hỏi:

– Đường dây dài thế này, biết tìm đến bao giờ?

Ông trả lời:

– Cứ kiểm tra từng đoạn. Chưa tìm thấy thì chưa quay về.

Đi được khá xa, họ phát hiện một cây đổ làm dây bị hỏng. Hai người cẩn thận khôi phục đường dây rồi thử liên lạc.

Ông quay máy, gọi:

– A lô! Trạm phía trước nghe rõ trả lời!

Chỉ có tiếng rè rè. Đường dây vẫn chưa thông.

Dũng ngồi xuống:

– Chắc còn một điểm khác nữa.

Ông mở túi lấy nắm cơm đã nguội, chia làm hai:

– Ăn một chút rồi đi tiếp.

Hai người ngồi dưới gốc cây, vừa ăn vừa nghe tiếng mưa rơi. Không ai than mệt, bởi cả hai đều hiểu phía trước đang chờ tin.

Đi thêm một quãng, họ tìm thấy điểm hỏng thứ hai. Sau khi đường dây được nối lại, ông thử gọi lần nữa.

Trong máy vang lên tiếng trả lời:

– Nghe rõ! Nghe rất rõ!

Dũng mừng quá:

– Hai tiếng “nghe rõ” hôm nay nghe hay hơn cả một bài hát!

Trên đường trở về, cả hai ghé qua một trạm giao liên. Ở đó có một đoàn chiến sĩ chuẩn bị hành quân. Một cậu trẻ hỏi:

– Các anh đi đâu về mà quần áo lấm hết thế?

Dũng chỉ vào sợi dây:

– Chúng tôi vừa giúp sợi dây này nói chuyện trở lại.

Cậu chiến sĩ cầm thử đoạn dây rồi ngạc nhiên:

– Chỉ một sợi dây nhỏ mà nối được nhiều đơn vị như vậy sao?

Ông trả lời:

– Sợi dây chỉ là phương tiện. Điều nối mọi người lại với nhau là trách nhiệm và niềm tin.

Sau chiến tranh, ông làm việc trong ngành bưu điện. Từ những đường dây đơn sơ trong rừng, ông được chứng kiến đất nước có điện thoại, truyền hình rồi internet. Mỗi lần nhìn các cháu trò chuyện qua màn hình, ông đều thấy đó là điều thật kỳ diệu.

Nhưng ông thường nhắc:

– Phương tiện càng hiện đại, con người càng phải biết nói với nhau những lời chân thành.

Các cháu thân mến, điện thoại có thể đưa tiếng nói đi rất xa, nhưng chỉ sự lắng nghe mới giúp con người thật sự hiểu nhau. Khi ông bà, cha mẹ hoặc bạn bè nói chuyện, hãy đặt thiết bị xuống và nhìn vào người đang nói.

Đó là cách các cháu giữ cho “đường dây yêu thương” trong gia đình và bạn bè luôn được thông suốt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Sợi dây nói chuyện qua núi | Câu chuyện thời hoa lửa