Bài viết

Sợi Dây Nối Liền Hai Thế Kỷ

Câu chuyện kể về hành trình của chiến sĩ thông tin trẻ tên Tuấn trong một trận càn ác liệt vào năm 1974. Giữa lúc đường dây điện thoại dã chiến bị đứt do bom nổ, anh đã dùng chính cơ thể mình để nối lại mạch liên lạc, đảm bảo cho mệnh lệnh từ chỉ huy được truyền đến đơn vị tiền tuyến.

Tây Ninh07/07/2026Chu Thị Thảo (xã Bình Đức)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tại chiến trường Tây Nguyên, thông tin liên lạc là "mệnh lệnh của trái tim". Tuấn là một chiến sĩ thông tin của đại đội 2, nhiệm vụ của anh là duy trì đường dây từ sở chỉ huy đến các chốt tiền tiêu.

Đêm hôm ấy, địch bất ngờ nã pháo dữ dội. Trong tiếng nổ kinh hoàng, đường dây điện thoại bị đứt ở đoạn giữa trảng trống – nơi đang là "tọa độ chết" dưới ánh đèn dù của địch. Nếu không nối lại được, đơn vị ở tiền tuyến sẽ bị cô lập hoàn toàn trước đợt tấn công của đối phương.

Tuấn nhận lệnh đi nối dây. Anh lao vào màn đêm, bò sát mặt đất. Tiếng đạn pháo rít bên tai như xé toạc không gian. Khi tìm thấy điểm đứt, Tuấn phát hiện đoạn dây đã bị mảnh bom băm nát, quá ngắn để có thể nối lại bằng cách thông thường. Anh không còn lựa chọn nào khác.

Tuấn lấy con dao nhỏ, bóc lớp vỏ nhựa ở hai đầu dây. Anh quấn một đầu dây vào cổ tay mình, rồi cầm đầu dây kia hướng về phía chốt tiền tuyến. Anh dùng chính cơ thể mình làm vật dẫn điện.

"Alo... Alo... Chỉ huy nghe rõ không?" – Tuấn hét lên, giọng anh lạc đi vì đau đớn khi dòng điện chạy qua người.

Từ đầu dây bên kia, tiếng người đội trưởng vang lên, khẩn thiết: "Tốt lắm! Đơn vị đã nhận được mệnh lệnh. Hãy rút lui ngay, Tuấn!"

Tuấn không rút lui. Anh biết nếu mình buông tay, liên lạc sẽ mất. Anh nằm im, lấy hết sức bình sinh để giữ cho dòng điện không bị ngắt. Cả đêm đó, dưới những đợt bom dội, anh như một "cây cầu" sống nối liền mệnh lệnh của chỉ huy với ý chí chiến đấu của đồng đội.

Sáng hôm sau, khi quân ta phản công thắng lợi, đồng đội tìm đến điểm nối dây. Họ thấy Tuấn đang nằm lặng im bên vách đá, tay vẫn nắm chặt sợi dây đồng, hơi thở yếu ớt vì kiệt sức. Anh đã giữ được mạch máu liên lạc cho đến khi trận đánh kết thúc.

Nhiều năm sau, Tuấn trở thành một chuyên gia viễn thông. Trên bàn làm việc của anh luôn có một đoạn dây đồng nhỏ. Anh thường kể cho thế hệ trẻ nghe về "sợi dây" năm xưa – không chỉ là dây dẫn tín hiệu, mà là sợi dây nối liền giữa lòng quả cảm và sự sống của đồng đội.

Tuấn không còn là cậu lính trẻ bò dưới làn đạn năm nào, nhưng anh luôn tự hào vì mình đã góp phần tạo nên "sợi dây" kết nối hai thế kỷ: từ những ngày gian khổ thiếu thốn cho đến khi đất nước vươn mình trong thời đại số.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Sợi Dây Nối Liền Hai Thế Kỷ | Câu chuyện thời hoa lửa