Cựu chiến binh

SỢI DÂY PHƠI ÁO BUỘC THẤP - NĐC

Hà Tĩnh11/04/2026Phan Trọng Hùng (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi sống ở một làng quê thuộc Hà Tĩnh. Nhà tôi có một khoảng sân nhỏ, trước cửa thường có dây phơi áo.

Những năm kháng chiến chống Pháp, cán bộ thường đi ngang qua nhà tôi để liên lạc.

Chúng tôi nghĩ ra một ám hiệu rất kín đáo: độ cao của dây phơi.

Nếu dây được buộc cao như bình thường, nghĩa là an toàn.
Còn nếu dây phơi được hạ thấp xuống, nghĩa là có nguy hiểm, không được vào.

Một buổi chiều, tôi đang phơi quần áo thì thấy lính Pháp xuất hiện ở đầu làng.

Chúng đi từng nhà kiểm tra, rất gắt gao.

Đúng lúc đó, tôi nhớ ra có cán bộ sẽ đi qua trong chiều nay.

Không kịp báo trực tiếp, tôi liền hạ thấp dây phơi xuống, buộc lại thấp hơn hẳn so với bình thường.

Xong xuôi, tôi vẫn tiếp tục phơi áo như không có chuyện gì xảy ra.

Một lúc sau, cán bộ đi tới.

Anh bước chậm lại khi nhìn thấy dây phơi.

Chỉ một thay đổi nhỏ…

Anh hiểu ngay.

Anh không vào, mà lặng lẽ quay đi theo lối khác.

Ngay sau đó, lính Pháp tiến đến nhà tôi.

Chúng nhìn quanh, nhưng không phát hiện gì.

Dây phơi thấp, trong mắt chúng, chỉ là do người dân buộc tạm.

Khi chúng rút đi, tôi mới thở phào.

Chiều tối, cán bộ quay lại và nói:
‘Sợi dây của bác hôm nay… đã giữ được cả một mạng người.’

Tôi nhìn dây phơi trước sân.

Nó chỉ là vật quen thuộc trong cuộc sống hằng ngày.

Nhưng trong thời hoa lửa, chỉ cần buộc thấp xuống một chút, nó đã trở thành tín hiệu cứu người.

Đến bây giờ, mỗi lần phơi áo, tôi lại nhớ về ngày hôm đó…

Ngày mà một sợi dây mỏng manh… lại giữ được cả sự an toàn cho cách mạng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn