Trong một trận đánh vào căn cứ hậu cần của địch bên dòng sông Sài Gòn, tổ đặc công của Thành và Kiên nhận nhiệm vụ bơi áp sát để đặt mìn phá hủy kho xăng. Đêm tối như mực, hai người ngậm ống thở, lặng lẽ lặn sâu dưới dòng nước lạnh ngắt, đầy mảnh kẽm gai và chông sắt mà địch giăng sẵn.
Đang bơi, Kiên chẳng may bị một sợi dây thép gai dưới đáy sông đâm xuyên qua bắp chân, móc chặt vào gân. Cơn đau thấu xương khiến anh suýt chút nữa đã buông rơi ống thở. Thành phát hiện đồng đội khựng lại, anh lập tức áp sát.Dưới ánh đèn pin lờ mờ từ phía bờ của địch hắt xuống, Thành thấy máu từ chân Kiên đang loang ra. Kiên đẩy Thành ra, ra hiệu bằng tay:
"Bỏ tao lại, đặt mìn xong thì rút ngay, nếu không cả hai sẽ chết!".Thành không nghe. Anh biết nếu bỏ lại, Kiên sẽ bị địch bắt hoặc chết chìm khi nước triều dâng. Thành tháo chiếc thắt lưng vải dù của mình, một đầu buộc vào tay mình, một đầu buộc vào người Kiên. Anh rút con dao găm, lặn xuống tận đáy, dùng hết sức bình sinh vừa cắt dây thép, vừa chịu đựng những vết xước rớm máu trên đôi tay mình.Khi gỡ được chân cho Kiên, Thành cõng bạn trên lưng, một tay chèo lái, một tay giữ mìn. Họ lặn sâu hơn bao giờ hết, dùng hơi ấm của cơ thể để sưởi ấm cho nhau giữa dòng nước buốt giá. Cuối cùng, họ vẫn đặt được mìn đúng vị trí và rút lui an toàn ngay trước khi kho xăng nổ tung.Hòa bình lập lại, ông Kiên bị tật ở chân, mỗi khi trái gió trở trời vết thương lại đau nhức. Ông Thành vẫn thường xuyên ghé thăm, mang theo loại dầu xoa bóp tốt nhất. Hai ông già tóc bạc ngồi bên hiên nhà, ông Kiên nhìn chiếc thắt lưng vải dù cũ kỹ mà ông Thành vẫn giữ làm kỷ niệm, xúc động nói: