Sợi Dây Thừng Buộc Cùng Nhau
Một sợi dây thừng dài, đã sờn và nối lại nhiều đoạn, được dùng để buộc ba lô, kéo nhau qua suối và vượt dốc. Trong thời hoa lửa, nó trở thành biểu tượng của sự gắn kết không để ai bị bỏ lại phía sau.
Năm 1971. Trần Văn Hậu là chiến sĩ vận tải trong một đơn vị hoạt động ở vùng rừng núi. Công việc của anh là mang vác, hỗ trợ hậu cần và giúp đồng đội vượt qua những đoạn đường hiểm trở. Trong ba lô của Hậu luôn có một sợi dây thừng dài. Đã cũ. Nhiều chỗ được nối lại bằng những nút buộc chắc chắn. Nhưng vẫn rất bền. Chiến sĩ trẻ tên Nguyễn Văn Lâm từng hỏi: — Dây gì mà buộc nhiều chỗ vậy anh? Hậu cười: — Vì nó đã kéo qua nhiều chặng đường. Một lần. Đơn vị phải vượt qua một con suối sâu. Nước chảy xiết. Đá trơn. Người đi đầu phải dùng dây thừng để giữ nhau. Hậu buộc dây vào thân cây lớn. Rồi từng người nắm dây đi qua. Không ai bị trượt ngã. Có người nói: — Không có dây chắc khó qua nổi. Hậu đáp: — Dây chỉ giữ mình lại gần nhau thôi. Quan trọng là mình không buông. Một đoạn khác. Đường dốc cao. Trơn do mưa. Một chiến sĩ suýt ngã. Nhờ sợi dây buộc chung, cả tổ giữ lại kịp thời. Sau nhiều năm chiến tranh. Ông Trần Văn Hậu vẫn giữ sợi dây thừng cũ trong kho kỷ vật. Sờn màu. Khô cứng. Nhưng vẫn chắc. Con cháu hỏi: — Sao ông giữ sợi dây cũ vậy? Ông nói: — Vì nó từng buộc cả một đơn vị lại với nhau trong những lúc tưởng như dễ tách rời nhất. Sợi dây thừng buộc cùng nhau ấy. Không chỉ nối vật. Mà còn nối con người trong thời hoa lửa, nơi không ai được phép đi một mình.



