Sợi Dây Thừng Dưới Đáy Biển
Khi Tùng bị vướng kẽm gai dưới nước và gặp nguy hiểm, Hải đã từ chối cắt dây bỏ bạn để thoát thân. Anh dùng đôi tay trần đầy thương tích để giải cứu đồng đội. Tình đồng chí ở đây là sự gắn kết tuyệt đối, là lời thề không bao giờ buông tay nhau dù giữa trùng khơi đầy cạm bẫy.
Năm 1970, tại vùng biển giáp ranh Quảng Trị, Hải và Tùng nhận nhiệm vụ bơi ngầm để đặt mìn phá hủy tàu tiếp tế của địch. Giữa đêm đen như mực, họ chỉ có nhau và một sợi dây thừng buộc vào cổ tay hai người để không bị lạc giữa dòng nước xoáy.
Đang bơi, một loạt pháo sáng từ tàu địch bất ngờ rực cháy trên đầu. Hải phát hiện một mảnh kẽm gai dưới nước đã móc chặt vào chân của Tùng. Tùng bị kéo ngược lại, không thể ngoi lên lấy hơi. Anh bắt đầu sặc nước, tay quờ quạng ra hiệu cho Hải hãy cắt dây thừng để một mình Hải bơi đi hoàn thành nhiệm vụ.Hải không làm thế. Anh biết nếu cắt dây, Tùng sẽ chìm mãi mãi. Hải lặn sâu xuống, dùng đôi bàn tay trần gỡ từng mắt kẽm gai sắc lẹm. Những chiếc gai đâm nát tay Hải, máu tuôn ra hòa vào vị mặn của biển, nhưng anh không buông. Khi gỡ được cho bạn, Hải đã kiệt sức. Lúc này, đến lượt Tùng là người nắm lấy sợi dây, dùng hết sức bình sinh cõng Hải trên lưng, vừa bơi vừa lặn thoát khỏi vùng kiểm soát.Về đến bờ, cả hai nằm vật trên bãi cát, hơi thở dồn dập. Hải nhìn bàn tay đầy máu của mình rồi nhìn Tùng mỉm cười:
"Sợi dây này không chỉ buộc tay, nó buộc cả mạng tao với mày rồi."
Sau chiến tranh, ông Hải và ông Tùng trở về làng chài cũ. Mỗi khi đi biển gặp sóng lớn, họ lại cùng nhau giữ chặt tay lái. Với họ, tình đồng chí là sự kết nối không thể cắt rời, dù là bằng một sợi dây thừng hay bằng chính mạng sống.



