Bài viết

Sợi Dây Thừng Dưới Đáy Sông

Trong lúc làm nhiệm vụ dưới đáy sông, Hà gặp nạn và sắp hết oxy. Tân đã bất chấp tính mạng, chia sẻ ống thở của mình và dùng sức lực cuối cùng để đưa bạn ngoi lên mặt nước. Sợi dây thừng buộc giữa hai người trở thành biểu tượng của sự gắn kết định mệnh, minh chứng rằng đồng chí là những người cùng chung một nhịp thở trong gian khó.

Lâm Đồng16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, tại một bến phà huyết mạch trên dòng sông Lam, Tân được giao nhiệm vụ lặn xuống lòng sông để tháo gỡ các chướng ngại vật và thủy lôi, dọn đường cho đoàn tàu chở vũ khí vào Nam. Đêm ấy, máy bay địch bắn phá dữ dội, pháo sáng treo lơ lửng khiến mặt sông sáng rực như ban ngày.

Hai người phải lặn xuống độ sâu hơn 10 mét trong làn nước đục ngầu, chỉ kết nối với nhau bằng một sợi dây thừng buộc ngang thắt lưng. Quy ước rất đơn giản: giật dây một cái là "ổn", hai cái là "nguy hiểm", và ba cái là "phải kéo nhau lên ngay".Đang loay hoay tháo gỡ một khối sắt lớn, một quả bom bi nổ gần đó khiến phù sa bủa vây, tầm nhìn bằng không. Một mảnh đá sắc lẹm bị sức ép hất văng, găm trúng vào bắp tay của Hà. Máu tuôn ra, Hà lịm dần vì đau và thiếu oxy. Anh cố sức giật dây ba cái liên tục.Ở đầu dây bên kia, Tân cảm nhận được tín hiệu cầu cứu khẩn cấp. Anh không màng đến nguy hiểm, bơi ngược dòng nước xiết để tìm bạn. Khi chạm được vào người Hà, Tân nhận ra bình dưỡng khí của Hà đã sắp cạn. Không một giây chần chừ, Tân tháo ống ngậm của mình, ấn vào miệng bạn, rồi dùng hết sức bình sinh đạp nước đưa cả hai ngoi lên.Vừa lên đến mặt nước, Tân lả đi vì ngạt thở, nhưng tay vẫn nắm chặt lấy cổ áo Hà không buông. Những đồng đội trên bờ lao ra cứu, thấy hai người gắn chặt vào nhau như một khối thống nhất bởi sợi dây thừng định mệnh.Ngày hòa bình, ông Tân và ông Hà vẫn sống cùng một xã. Sợi dây thừng năm ấy được ông Hà giữ lại, treo trang trọng trong phòng khách. Mỗi khi có khách đến chơi, ông lại chỉ vào sợi dây và nói:
  • "Đây không phải là dây thừng, đây là sinh mệnh của tôi. Năm ấy, nếu không có cái giật dây của ông Tân, tôi đã nằm lại đáy sông Lam rồi."

Ông Tân chỉ cười hiền lành:
  • "Thì mình là đồng chí mà, sợi dây ấy buộc vào ông cũng là buộc vào tôi, làm sao mà bỏ nhau cho được!"

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn