sớm trưởng thành trong bom đạn, sớm biết đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên tuổi thơ của mình. Đó là ông Hồ Phối,
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt trên mảnh đất A Ngo – La Lay, có một thiếu niên sớm trưởng thành trong bom đạn, sớm biết đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên tuổi thơ của mình. Đó là ông Hồ Phối, sinh năm 1950, tham gia kháng chiến từ năm 1964 đến năm 1974, tròn 10 năm gắn bó bền bỉ trong đội hình C16, Hương Hóa, Quảng Trị, Quân khu 4.
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt trên mảnh đất A Ngo – La Lay, có một thiếu niên sớm trưởng thành trong bom đạn, sớm biết đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên tuổi thơ của mình. Đó là ông Hồ Phối, sinh năm 1950, tham gia kháng chiến từ năm 1964 đến năm 1974, tròn 10 năm gắn bó bền bỉ trong đội hình C16, Hương Hóa, Quảng Trị, Quân khu 4. Năm 1964, khi mới 14 tuổi, ông Hồ Phối đã theo tiếng gọi của cách mạng. Tuổi còn nhỏ, thân hình gầy gò, nhưng trong tim ông là ý chí sắt đá của người con La Lay. Ông bước vào kháng chiến không phải bằng những lời hô hào, mà bằng hành động lặng thầm, bằng sự chịu đựng phi thường và tinh thần không khuất phục trước bom đạn kẻ thù. Trong đơn vị C16, ông đảm nhận nhiều nhiệm vụ gian nan: giao liên, dẫn đường, vận chuyển lương thực, tải đạn, bảo vệ căn cứ. Những cung đường rừng Hương Hóa, những con dốc Trường Sơn hun hút in dấu bàn chân trần của người chiến sĩ trẻ. Có những đêm bom rơi dày đặc, ông vẫn ôm chặt ba lô, bám rừng bám núi, quyết không để đứt mạch liên lạc của cách mạng. Có những ngày đói rét, sốt rừng quật ngã, ông vẫn nghiến răng chịu đựng, bởi phía trước là đồng đội, là nhiệm vụ sống còn của đơn vị. Mười năm kháng chiến là mười năm trưởng thành trong lửa đạn. Ông Hồ Phối không chỉ lớn lên về tuổi đời, mà còn tôi luyện bản lĩnh, lòng trung thành và tinh thần kỷ luật của người chiến sĩ Quân khu 4. Ông hiểu rằng, mỗi chuyến đi an toàn, mỗi bao gạo đến đúng nơi, mỗi con đường giữ được bí mật… đều góp phần làm nên chiến thắng chung của dân tộc. Ngày đất nước hòa bình, ông trở về quê hương A Ngo – La Lay, tiếp tục cuộc sống đời thường. Không huân chương phô trương, không kể công trạng, ông chọn lối sống giản dị, gương mẫu, cần mẫn lao động, giáo dục con cháu bằng chính câu chuyện đời mình: sống có lý tưởng, có trách nhiệm với quê hương, đất nước. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện của ông Hồ Phối là bài học sống động về tinh thần dấn thân và cống hiến. Từ một thiếu niên giữa chiến tranh trở thành người chiến sĩ kiên cường, ông đã chứng minh rằng: lòng yêu nước không đo bằng tuổi tác, mà đo bằng hành động. Tuổi trẻ La Lay nguyện khắc ghi và tiếp bước, để ngọn lửa thời hoa lửa mà ông Hồ Phối và bao thế hệ cha anh đã giữ gìn bằng mồ hôi và máu xương, tiếp tục cháy sáng trong công cuộc dựng xây quê hương hôm nay và mai sau.



