Sơn Liên - Người Cựu Chiến Binh tiêu biểu
Sơn Liên - Người Cựu Chiến Binh tiêu biểu
Trong căn nhà nhỏ ở ấp Trung Trị, mỗi chiều nắng nhạt đi qua hiên, đồng chí Sơn Liên – người lính năm nào của Sư đoàn 330, Quân khu 9 – vẫn thường ngồi trước sân, đôi mắt trầm ngâm nhìn về phía những hàng cây, như tìm lại dấu vết của một thời hoa lửa đã đi qua.
Sinh năm 1959, lớn lên giữa những năm tháng quê hương còn nhiều vất vả, Sơn sớm thấm nỗi nhọc nhằn của cuộc sống và càng hiểu hơn giá trị của hòa bình. Đến năm 1980, khi sức trai đang dâng đầy, anh hăng hái lên đường tham gia quân đội. Ngày khoác trên mình bộ quân phục xanh màu lá, anh bước lên xe với nụ cười rắn rỏi, nhưng trong tim vẫn đau đáu lời dặn của mẹ: “Con đi ráng giữ mình, giữ đồng đội, và giữ lấy bình yên cho xóm làng.”
Những năm trong quân ngũ, từ 1980 đến 1982, đã rèn cho Sơn một ý chí thép. Khó khăn, thiếu thốn, những buổi hành quân dài trong rừng, những đêm nằm võng nghe tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng thở của đồng đội – tất cả đã trở thành một phần thân thuộc. Xuất ngũ tưởng chừng sẽ được trở lại cuộc sống bình yên, nhưng đất nước lúc ấy vẫn còn những nơi chưa yên tiếng súng. Khi nhận lệnh tăng cường sang Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế, Sơn hiểu rằng trách nhiệm của người lính vẫn chưa kết thúc.
Tại chiến trường Campuchia, trong đội hình Sư đoàn 330 – đơn vị anh hùng của Quân khu 9 – Sơn cùng đồng đội đã trải qua những ngày tháng không thể nào quên. Đó là những cuộc hành quân dưới nắng lửa, những trận đánh quyết liệt giữa rừng biên giới, những buổi canh gác thâu đêm chỉ mong sao sáng mai tất cả vẫn đủ mặt bên nhau.
Chiến tranh kết thúc, ông Liên trở về quê hương với đôi vai rắn rỏi nhưng đôi mắt chất chứa bao ký ức. Anh trở thành người chồng, người cha hiền lành, chăm lo lao động sản xuất, góp phần dựng xây quê nhà. Khi mái tóc đã thoáng bạc, Sơn tiếp tục giữ vai trò hội viên Hội Cựu Chiến binh xã Trung Hiệp. Ở đó, anh vẫn luôn nhiệt tình tham gia phong trào, động viên thế hệ trẻ sống tốt, sống có trách nhiệm với cộng đồng.
Ngày nay, khi kể lại chuyện cũ, Sơn chỉ nói giản dị: “Anh em mình ngày đó chỉ có một điều nghĩ: làm sao để quê hương được yên. Giờ nhìn thấy cuộc sống hôm nay, thấy con cháu bình an, vậy là mãn nguyện rồi.”
Thời hoa lửa của đồng chí Sơn Liên trôi qua như những trang sách không thể khép lại. Nó không chỉ là ký ức riêng của một người lính, mà còn là một phần lịch sử của quê hương – nơi những con người bình dị đã âm thầm hy sinh để gieo mầm cho hòa bình hôm nay.


