Cựu Thanh niên xung phong

Son môi trong túi áo lính

Son môi trong túi áo lính

Hải Phòng28/02/2026đoàn phường Lê Đại Hành (đoàn phường Lê Đại Hành)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cái nắng cháy da của vùng "tọa độ lửa" Ngã ba Đồng Lộc, nơi bụi đất đỏ bám đầy tóc tai và thuốc súng ám vào từng thớ thịt, vẫn giữ một bí mật nhỏ trong chiếc túi áo ngực bạc màu. Đó là một thỏi son sắt màu đỏ hồng, kỷ vật duy nhất của người chị gái gửi cho trước ngày cô lên đường nhập ngũ vào tiểu đội thanh niên xung phong.

1. Nét hồng giữa màu xám thuốc súngỞ tuổi mười tám, thanh xuân của Hà không phải là những buổi dạo phố phường Hà Nội, mà là những đêm thức trắng san lấp hố bom để thông đường cho đoàn xe vào Nam. Công việc nặng nhọc, đôi bàn tay thiếu nữ trở nên thô ráp, chai sần vì bưng đá, phá bom. Thế nhưng, cứ mỗi sáng trước khi ra trận địa, Hà lại lén soi mình vào mảnh gương vỡ, khẽ tô một đường son nhạt lên đôi môi nứt nẻ vì gió Lào.— "Kìa Hà, đi phá bom mà cũng làm dáng à?" – Lan, cô bạn cùng tiểu đội, trêu chọc khi thấy vệt hồng tươi tắn trên gương mặt lem luốc của bạn.
"Phải xinh chứ Lan! Để tụi giặc biết bom đạn không giết chết được sự yêu đời của con gái mình. Và để các anh lái xe nhìn thấy tụi mình rạng rỡ mà chắc tay lái vượt trọng điểm."Thỏi son ấy không chỉ là phấn son, nó là tuyên ngôn của sự sống. Giữa một vùng đất bị cày xới đến mức không một ngọn cỏ nào mọc nổi, nét hồng trên môi Hà như một lời khẳng định: Cái đẹp vẫn tồn tại, và hòa bình chắc chắn sẽ về.2. Trận đánh và kỷ vật dính máuMùa khô năm 1968, máy bay địch đánh phá dữ dội nhằm cắt đứt mạch máu giao thông. Một trận bom tọa độ bất ngờ dội xuống khi tiểu đội của Hà đang làm nhiệm vụ. Khói bụi mù mịt, đất đá tung trời. Hà bị hất văng vào một hầm trú ẩn sạt lở. Khi tỉnh dậy, cảm giác đau nhức xé toạc bả vai, máu thấm đỏ một bên áo lính.Trong cơn mê man, tay Hà run rẩy chạm vào túi áo ngực. Thỏi son vẫn còn đó, nhưng vỏ sắt đã móp méo vì mảnh bom. Cô gắng gượng lôi thỏi son ra, quệt một đường đỏ thắm lên lòng bàn tay để làm tín hiệu cho đồng đội tìm kiếm mình giữa đống đổ nát.Đêm đó, khi được cứu sống, Hà nằm trên cáng thương, gương mặt tái nhợt nhưng đôi môi vẫn thoang thoảng sắc hồng. Những người lính lái xe đi ngang qua, thấy bóng dáng những cô gái thanh niên xung phong vẫn kiên cường bám trụ, đã không khỏi xúc động trước tâm hồn lãng mạn và quả cảm của những "đóa hoa" nơi tuyến lửa.3. Sắc đỏ bất tửHòa bình lập lại, Hà trở về với những vết sẹo của Thời hoa lửa. Thỏi son sắt móp méo năm xưa giờ được bà đặt trang trọng trong lồng kính tại bảo tàng cá nhân của tiểu đội.Mỗi khi có thế hệ trẻ đến thăm, bà lại kể về "Son môi trong túi áo lính". Bà bảo rằng: "Con gái thời nào cũng yêu cái đẹp, nhưng cái đẹp thời chiến là để tiếp thêm sức mạnh cho lý tưởng sống." Sắc đỏ ấy không chỉ nằm trên môi, mà đã hóa thành màu cờ, màu máu và màu của sự hồi sinh trên những vùng đất chết.Câu chuyện về những cô gái thanh niên xung phong và thỏi son lấm bụi đường vẫn mãi là minh chứng cho một thanh xuân rực rỡ, nơi cái đẹp đã kiên cường chiến thắng sự hủy diệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn