Cựu Thanh niên xung phong

SON SẮT NGHĨA TÌNH ĐỒNG ĐỘI VÀ BẢN HÙNG CA MỞ ĐƯỜNG CỦA NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG ĐỖ THỊ VẬN

Câu chuyện khắc họa chiều sâu tình đồng chí và bản lĩnh kiên cường của nữ cựu thanh niên xung phong Đỗ Thị Vận (sinh năm 1953, quê xã Xuân Lập, huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hóa, hiện trú tại thôn Tân Hiệp, xã Anh Dũng, tỉnh Khánh Hòa). Gia nhập đơn vị N282-C3053-P37 năm 1972 tại thành phố Thanh Hóa, bà đã trải qua những ngày tháng sinh tử bám trụ mặt trận, san lấp hố bom dưới ánh chớp đạn thù. Tình đồng đội keo sơn, những cái nắm tay truyền hơi ấm và tiếng hát át tiếng bom chính là sức mạnh giúp bà vượt qua mọi gian khổ. Sau chiến tranh, bà tiếp tục tỏa sáng với phẩm chất anh Bộ đội Cụ Hồ và vinh dự nhận Bằng khen của Chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hóa ngày 31/12/2007

Khánh Hòa18/09/2026Đoàn TN Công an tỉnh Khánh Hòa (Đoàn TN Công an tỉnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
SON SẮT NGHĨA TÌNH ĐỒNG ĐỘI VÀ BẢN HÙNG CA MỞ ĐƯỜNG CỦA NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG ĐỖ THỊ VẬN

Trong bảng thiên ca anh hùng của dân tộc Việt Nam thời đại Hồ Chí Minh, hình ảnh những nữ thanh niên xung phong bám trụ nơi tuyến lửa, san bằng hố bom để mở đường cho xe qua đã trở thành một biểu tượng văn học - lịch sử vô cùng đẹp đẽ. Một trong những mảnh ghép tạo nên bức tranh huyền thoại ấy chính là câu chuyện đời của bà Đỗ Thị Vận, sinh năm 1953, người con của vùng đất địa linh nhân kiệt xã Xuân Lập, huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hóa, hiện đang gắn bó cuộc sống tuổi già tại thôn Tân Hiệp, xã Anh Dũng, tỉnh Khánh Hòa. Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc rung động khắp non sông, người thiếu nữ Đỗ Thị Vận với nhiệt huyết tuổi trẻ phơi phới và lòng yêu nước nồng nàn đã gác lại những riêng tư, chia tay gia đình để khoác lên mình màu áo xanh thanh niên xung phong. Bà được điều động về công tác tại đơn vị N282-C3053-P37 đóng tại thành phố Thanh Hóa, đảm nhận nhiệm vụ vô cùng gian khổ và ác liệt: trực tiếp làm đường, sửa cầu, san lấp hố bom để phục vụ chiến đấu.

Sống và chiến đấu trên tuyến lửa Thanh Hóa thời kỳ ấy là chấp nhận đứng ở ranh giới mỏng mảnh giữa sự sống và cái chết. Đơn vị N282-C3053-P37 của bà Vận phải hằng ngày đối mặt với vô vàn thử thách vô cùng khắc nghiệt. Đó là những đợt thời tiết miền Trung nắng cháy da người hoặc những cơn mưa rừng xối xả làm sạt lở núi đèo, là tiếng bom đạn gầm rống xới tung mặt đất ngày đêm không một phút bình yên. Đó còn là sự thiếu thốn cùng cực về vật chất, từ miếng ăn, bát nước đến những chiếc cuốc, chiếc xẻng để san đường. Nhưng áp lực khủng kẹp nhất chính là nhiệm vụ phải bảo đảm thông tuyến giao thông bằng mọi giá. Trong hoàn cảnh đạn bom cày xới liên tục, việc giữ cho con đường không bị đứt đoạn là một kỳ tích được đánh đổi bằng mồ hôi và cả máu xương. Đứng trước thử thách sinh tử đó, bà Vận và các đồng chí của mình đã nêu cao tinh thần "thép", giữ vững niềm tin sắt đá và ý chí "máu có thể rơi nhưng mạch máu giao thông không thể tắc". Chính tình đồng chí, đồng đội keo sơn và tinh thần lạc quan cách mạng đã trở thành điểm tựa vững chắc giúp họ đùm bọc lẫn nhau vượt qua tất cả.

Kỷ niệm sâu sắc nhất, hằn sâu nhất trong tâm khảm người nữ thanh niên xung phong Đỗ Thị Vận chính là những đêm dài bám trụ mặt trận dưới cơn mưa bom bão đạn. Giữa không gian đêm tối mịt mùng, khi ánh trăng rừng nhạt nhòa hòa lẫn với những ánh chớp lòa tàn khốc của đạn thù, bà cùng đồng đội vẫn lao ra mặt đường, dùng tay trần và xẻng cuốc để san lấp từng hố bom sâu quắm. Tiếng hát yêu đời của những cô gái trẻ lại vang lên cất cao giữa không trung, át đi tiếng gầm rống tàn bạo của bom đạn địch. Những cái nắm tay siết chặt, truyền cho nhau hơi ấm và niềm tin giữa cái giá lạnh của sương đêm và khói lửa mịt mùng đã trở thành thứ tình cảm thiêng liêng nhất. Những ký ức ấy không chỉ là hoài niệm của một thời đã qua, mà đã trở thành hành trang tinh thần vô giá, nuôi dưỡng ý chí kiên cường và nhân cách cao đẹp của bà suốt cả chặng đường đời về sau.

Nhìn lại quãng thời gian chiến đấu oanh liệt ấy, niềm tự hào lớn nhất đối với bà Đỗ Thị Vận là đã sống một tuổi trẻ không hoài phí. Bà đã dâng hiến trọn vẹn những năm tháng xuân thì đẹp nhất cho độc lập, tự do của dân tộc, góp từng giọt mồ hôi và máu xương để giữ vững những con đường huyết mạch, đưa các đoàn quân và hàng ngàn chuyến xe lương thực, khí tài ra tiền tuyến lớn. Khi hòa bình lặp lại, đất nước thống nhất, bà Vận trở về cuộc sống đời thường nhưng vẫn giữ trọn phẩm chất cao đẹp của anh Bộ đội Cụ Hồ và người thanh niên xung phong năm xưa. Tại địa phương thôn Tân Hiệp, xã Anh Dũng, tỉnh Khánh Hòa, bà luôn tích cực tham gia các phong trào thi đua yêu nước, xây dựng đời sống văn hóa, luôn gương mẫu đi đầu và là tấm gương sáng cho con cháu noi theo.

Ghi nhận những đóng góp và thành tích xuất sắc của bà trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, vào ngày 31/12/2007, Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Thanh Hóa đã trân trọng tặng Bằng khen cho bà Đỗ Thị Vận vì đã có thành tích tham gia trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Tấm Bằng khen ấy là sự tri ân sâu sắc của quê hương, đất nước dành cho một nữ anh hùng thầm lặng, người đã góp phần viết nên bản hùng ca bất tử của lực lượng Thanh niên xung phong Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn