Cựu Thanh niên xung phong

SON SẮT TÌNH ĐỒNG ĐỘI VÀ BÀI HỌC VỀ GIÁ TRỊ HÒA BÌNH CỦA CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG ĐỖ THỊ VẬN, TỈNH KHÁNH HÒA

Câu chuyện khắc họa chiều sâu tình cảm đồng chí, đồng đội và những chiêm nghiệm sâu sắc về giá trị của hòa bình của cựu thanh niên xung phong Đỗ Thị Vận (sinh năm 1953, quê gốc Thanh Hóa, hiện trú tại thôn Tân Hiệp, xã Anh Dũng, tỉnh Khánh Hòa). Trải qua những năm tháng thanh xuân cống hiến tại đơn vị N282-C3053-P37 năm 1972, điều đọng lại sâu thẳm nhất trong bà không chỉ là gian khổ mà là sự đùm bọc, đoàn kết chân thành giữa những người cùng thế hệ. Trở về với cuộc sống đời thường khi đất nước hòa bình, bà trân trọng từng đổi thay của quê hương và luôn gửi gắm mong ước thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng giá trị của độc lập, tự do.

Khánh Hòa18/09/2026Đoàn TN Công an tỉnh Khánh Hòa (Đoàn TN Công an tỉnh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
SON SẮT TÌNH ĐỒNG ĐỘI VÀ BÀI HỌC VỀ GIÁ TRỊ HÒA BÌNH CỦA CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG ĐỖ THỊ VẬN, TỈNH KHÁNH HÒA

Chiến tranh qua đi, dòng thời gian lặng lẽ chảy trôi nhưng những ký ức về một thời tuổi trẻ gian khổ mà rực rỡ thì vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm khảm của những người trong cuộc. Đối với bà Đỗ Thị Vận, sinh năm 1953, quê gốc ở tỉnh Thanh Hóa và hiện đang sinh sống tại thôn Tân Hiệp, xã Anh Dũng, tỉnh Khánh Hòa, hành trình đi qua những năm tháng bom đạn không chỉ là một chặng đường lịch sử của dân tộc mà còn là nơi lưu giữ những tình cảm đồng đội cao đẹp và sâu nặng nhất đời người. Khi nhìn lại chặng đường dài đã đi qua kể từ ngày tham gia cách mạng vào năm 1972 tại đơn vị N282-C3053-P37 ở thành phố Thanh Hóa, điều đọng lại sâu thẳm và bền chặt nhất trong ký ức của bà Vận không chỉ là những khó khăn, gian khổ hay sự thiếu thốn của thời chiến, mà chính là hình ảnh thân thương của những người đồng đội năm xưa. Tuổi trẻ của bà và những người cùng thế hệ đã gắn liền với những nhiệm vụ gian khó nhưng vô cùng vinh quang của cách mạng.

Trải qua những ngày tháng lao động vất vả, mặt đối mặt với gian nguy nơi tuyến đường phục vụ chiến đấu, điều duy nhất giúp bà Vận và các đồng chí của mình vượt qua mọi thử thách nghiệt ngã chính là tinh thần đoàn kết keo sơn và niềm tin sắt đá vào tương lai tươi sáng của đất nước. Trong không khí thi đua và đùm bọc lẫn nhau, mọi người đã luôn nhắc nhở nhau cùng cố gắng, cùng chia sẻ những khó khăn thiếu thốn trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày cũng như trong công việc nặng nhọc. Có lẽ chính những tháng ngày cùng nhau trải qua gian khổ, cùng ăn chung những bữa cơm đạm bạc, cùng chia sẻ nỗi nhớ nhà quay quắt ấy đã tạo nên những tình cảm vô cùng đặc biệt và thiêng liêng. Để rồi sau này, dù chiến tranh đã lùi xa nhiều năm, dù mỗi người đã đi về một phương và sống cuộc sống riêng, thì ký ức về những người đồng đội năm xưa vẫn luôn là một phần tâm hồn không thể thiếu trong cuộc đời của mỗi người thanh niên xung phong.

Với bà Đỗ Thị Vận, việc tham gia cách mạng chưa bao giờ là một câu chuyện về những điều quá lớn lao hay cao siêu. Đó chỉ đơn thuần là câu chuyện của một người thanh niên bình dị đã làm công việc được giao bằng tất cả sự tự giác và trách nhiệm của mình. Bà không bao giờ nói nhiều về những đóng góp hay hy sinh của bản thân, nhưng qua từng lời bộc bạch chân thành, bất kỳ ai cũng có thể cảm nhận được niềm tự hào sâu sắc của một thế hệ đã sống một tuổi trẻ có lý tưởng sống rõ ràng, có trách nhiệm với quê hương, đất nước. Sự khiêm nhường ấy càng làm tôn lên vẻ đẹp tâm hồn của những người thanh niên xung phong năm xưa – những con người đã dâng hiến tuổi thanh xuân mà không một chút đòi hỏi hay tính toán cá nhân.

Sau những năm tháng cống hiến tuổi trẻ cho cách mạng, đất nước bước vào thời kỳ hòa bình, độc lập và thống nhất, cuộc sống của người dân trên mọi miền Tổ quốc từng bước được ổn định, khôi phục và phát triển. Những người thanh niên xung phong năm xưa, trong đó có bà Vận, cũng trở về với cuộc sống đời thường giản dị. Họ bắt tay vào xây dựng gia đình, chăm lo cho cuộc sống ấm no và tiếp tục đóng góp cho cộng đồng xã hội theo những cách thức khác nhau. Đối với bà Đỗ Thị Vận, những năm tháng tuổi trẻ gian khổ nhưng nghĩa tình đã trở thành một phần ký ức vô giá. Nhìn quê hương, đất nước ngày càng đổi mới, phát triển và ngày càng đổi thay hiện đại, bà lại càng cảm nhận sâu sắc hơn bao giờ hết giá trị thiêng liêng của hai chữ "hòa bình".

Nếu như trước đây, tuổi trẻ của bà Vận là những ngày tháng cùng đồng đội xông pha thực hiện nhiệm vụ làm đường phục vụ chiến đấu giữa khói lửa bom đạn, thì hôm nay, khi sống trong cảnh thanh bình, điều bà trăn trở và mong muốn nhất chính là thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng những gì mình đang có. Bà luôn nhắn nhủ rằng cuộc sống bình yên, những con đường rộng mở thênh thang, điều kiện học tập và làm việc tốt hơn hôm nay hoàn toàn không phải tự nhiên mà có. Tất cả thành quả ấy đã được đánh đổi và xây dựng từ sự hy sinh, mất mát và biết bao đóng góp thầm lặng của nhiều thế hệ đi trước.

Sự chuyển giao từ những năm tháng chiến tranh đến cuộc sống hòa bình hôm nay trong câu chuyện của bà Đỗ Thị Vận tại thôn Tân Hiệp, xã Anh Dũng, tỉnh Khánh Hòa là một bài học lịch sử - văn học nhẹ nhàng mà sâu sắc. Ký ức về tình đồng đội nghĩa trọng tình thâm và khát vọng về một thế hệ trẻ biết trân trọng quá khứ chính là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn người cựu thanh niên xung phong. Câu chuyện ấy nhắc nhở chúng ta rằng, giá trị của hòa bình hôm nay chính là sự tiếp nối truyền thống và lòng biết ơn đối với những con người bình dị đã sống một thời tuổi trẻ đầy trách nhiệm với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn