Sống bám cầu đường, chết kiên cường giữ tuyến-NDC
Tại tuyến vận tải chiến lược Đường Trường Sơn, nơi được xem là “huyết mạch” chi viện cho chiến trường miền Nam, Lê Mã Lương cùng đồng đội phải đối mặt với bom đạn gần như ngày đêm.
Tại tuyến vận tải chiến lược Đường Trường Sơn, nơi được xem là “huyết mạch” chi viện cho chiến trường miền Nam, Lê Mã Lương cùng đồng đội phải đối mặt với bom đạn gần như ngày đêm.
Ông kể rằng có những ngày máy bay địch đánh phá liên tục, khiến con đường vừa sửa xong lại bị cày nát. Nhiệm vụ của bộ đội và thanh niên xung phong là phải giữ cho tuyến đường luôn thông suốt, dù bất cứ giá nào.
Có những lúc, vừa dọn xong hố bom thì máy bay lại quay lại. Mọi người phải vừa ẩn nấp, vừa chờ thời cơ để tiếp tục công việc. Không ai được phép rời vị trí lâu, vì chỉ cần chậm vài giờ, cả đoàn xe có thể bị tắc.
Trong một lần ác liệt, đơn vị của ông phải giữ một đoạn đường quan trọng để xe vận tải có thể qua. Bom nổ liên tục xung quanh, đất đá bắn tung, nhưng họ vẫn bám trụ. Ông từng nói rằng lúc đó, điều duy nhất trong đầu mỗi người là: “Phải giữ đường sống cho chiến trường.”
Có những đồng đội bị thương ngay tại chỗ, nhưng vẫn cố gắng tiếp tục công việc cho đến khi không còn sức. Sự hy sinh thầm lặng ấy diễn ra mỗi ngày trên tuyến đường Trường Sơn.
Sau này, Lê Mã Lương từng đúc kết tinh thần chiến đấu của thế hệ mình bằng một câu nói nổi tiếng:
“Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến chống quân thù.”



