"SỐNG BÁM ĐÁ, CHẾT HÓA ĐÁ" NƠI BÊN GIỚI VỊ XUYÊN
Trong những năm tháng đấu tranh bảo vệ biên giới phía Bắc đầy khốc liệt (1979 – 1989), mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang) được ví như "lò vôi thế kỷ" bởi mật độ bom đạn độ dội của đối phương trút xuống các cao điểm thép. Tại mảnh đất linh thiêng ấy, người trung đội trưởng trẻ tuổi Nguyễn Viết Ninh đã ngã xuống, để lại một lời thề bất tử tạc vào vách đá.
Trong những năm tháng đấu tranh bảo vệ biên giới phía Bắc đầy khốc liệt (1979 – 1989), mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang) được ví như "lò vôi thế kỷ" bởi mật độ bom đạn độ dội của đối phương trút xuống các cao điểm thép. Tại mảnh đất linh thiêng ấy, người trung đội trưởng trẻ tuổi Nguyễn Viết Ninh đã ngã xuống, để lại một lời thề bất tử tạc vào vách đá.
Tháng 5 năm 1984, tại cao điểm 685 — nơi diễn ra những trận giằng co ác liệt từng tấc đất, trung đội của Nguyễn Viết Ninh phải hứng chịu hàng ngàn quả pháo mỗi ngày. Dù bị thương nặng ở chân và tay, cơ thể kiệt sức vì đói khát và khói bom, ông vẫn kiên quyết không rời trận địa, bám trụ trong hang đá để chỉ huy các chiến sĩ bẻ gãy nhiều đợt tiến công của địch.
Trước trận đánh quyết định, Nguyễn Viết Ninh đã dùng báng súng khắc sâu dòng chữ lên báng súng tiểu liên AK của mình: "Sống bám đá, chết hóa đá, thành bất tử". Dòng chữ ấy đã trở thành lời thề chung, vũ khí tinh thần giữ vững ý chí thép cho toàn bộ binh sĩ tại mặt trận Vị Xuyên. Ông đã anh dũng hy sinh ngay trên mỏm đá cao điểm, nhưng lời thề của người chiến sĩ đất Tổ đã hóa thành linh khí của núi sông, khẳng định chủ quyền bất khả xâm phạm trên từng tấc đất biên cương.


