sống bám đá, chết hóa đá,thành bất tử
sống bám đá, chết hóa đá,thành bất tử

Trong khói lửa khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, đặc biệt là trong những ngày lịch sử của Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân năm 1968, đã có biết bao người con ưu tú của dân tộc lặng lẽ đi vào chiến trường với một niềm tin sắt đá: dù phải đánh đổi cả tuổi xuân và tính mạng, cũng quyết giành lại độc lập cho Tổ quốc. Trong dòng chảy thiêng liêng ấy, hình ảnh liệt sĩ Lê Trung Kiên hiện lên như một biểu tượng sáng ngời của lòng dũng cảm và tinh thần hy sinh cao cả. Lê Trung Kiên hai lần chỉ huy đơn vị đánh vào Sở Chỉ huy của Trung đoàn 47 quân đội Sài Gòn đóng ở TX Tuy Hòa (nay là Thành phố Tuy Hòa). Đây là trung đoàn chủ lực của địch có nhiệm vụ kìm kẹp đồng bào Phú Yên, càn quét và đánh phá vùng giải phóng.
Khi chiến trường Mậu Thân bước vào giai đoạn ác liệt nhất, anh được giao những nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm: trực tiếp tham gia mũi tiến công vào các căn cứ kiên cố của địch. Trước là mưa bom, bão đạn; dưới chân là dây thép gai, mìn gài dày đặc, nhưng anh không hề do dự. Với ý chí như câu nói anh hùng liệt sỹ Nguyễn Viết Ninh đã nói“sống bám đá, chết hóa đá,thành bất tử”, anh xung phong đi đầu, mở đường cho đồng đội tiến lên.
Đêm 3 rạng sáng ngày 4 tháng 3 năm 1968, trong không khí khẩn trương và ác liệt của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân, liệt sĩ Lê Trung Kiên cùng đơn vị tham gia trận đánh lớn vào căn cứ của Trung đoàn 47 địch tại thị xã Tuy Hòa( nay là thành phố Tuy Hòa) ,Tỉnh Đắk Lắk (tỉnh Phú Yên cũ). Đây là một cứ điểm quân sự quan trọng và được canh phòng hết sức nghiêm ngặt. Trước mưa bom bão đạn và làn lửa dày đặc của quân địch, anh vẫn kiên cường xông lên phía trước, trực tiếp chỉ huy mũi tiến công. Trong lúc quyết liệt nhất của trận đánh, anh đã anh dũng hy sinh, để lại tấm gương sáng ngời về tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



