sống cuộc đời giản dị nhưng đầy ý nghĩa
Ở một góc nhỏ yên bình của xã Khánh Thiện, tỉnh Ninh Bình, ông Bùi Đình Chiến, 79 tuổi, sống cuộc đời giản dị nhưng đầy ý nghĩa. Nhìn dáng người nhỏ nhắn, giọng nói trầm ấm và nụ cười hiền hậu của ông, ít ai nghĩ rằng người đàn ông ấy từng trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt.
Ở một góc nhỏ yên bình của xã Khánh Thiện, tỉnh Ninh Bình, ông Bùi Đình Chiến, 79 tuổi, sống cuộc đời giản dị nhưng đầy ý nghĩa. Nhìn dáng người nhỏ nhắn, giọng nói trầm ấm và nụ cười hiền hậu của ông, ít ai nghĩ rằng người đàn ông ấy từng trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt.
Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, chàng trai trẻ Bùi Đình Chiến mang trong mình khát vọng được cống hiến cho đất nước. Thế nhưng, khi đi khám tuyển nghĩa vụ quân sự, ông bị loại vì chỉ nặng 39 kg. Dù vậy, con đường phục vụ Tổ quốc của ông vẫn mở ra theo một cách khác. Được sự vận động của Bí thư Đảng ủy xã, ông tham gia Đội Thanh niên xung phong đặc biệt mang tên K53 – đơn vị được cử thẳng vào chiến trường miền Nam. Sau hai tháng huấn luyện cấp tốc, ngày 16.8.1965, ông cùng hơn 300 đồng đội bắt đầu cuộc hành quân lịch sử vào Nam.
Hành trình ấy kéo dài gần hai tháng, hoàn toàn đi bộ giữa núi rừng Trường Sơn. Để tránh bom đạn, họ thực hiện phương châm “đêm đi, ngày nghỉ”. Con đường họ đi qua đầy gian khổ, hiểm nguy nhưng cũng tràn đầy ý chí và tinh thần quyết tâm của tuổi trẻ. Khi đến Quảng Trị, ông Chiến cùng đồng đội được phân công phục vụ trên tuyến đường 559 – tuyến đường Hồ Chí Minh huyền thoại. Công việc của họ là làm giao liên, vận chuyển hàng hóa, đạn dược ra chiến trường và cáng thương binh từ mặt trận về tuyến sau.
Những năm tháng ấy là chuỗi ngày đầy mồ hôi, nước mắt và cả mất mát. Một ký ức đau lòng mà ông không bao giờ quên là lần vượt sông Thạch Hãn trong dòng nước lũ cuồn cuộn. Khi sợi dây thừng dùng để bám qua sông bất ngờ bị đứt, người đồng đội tên Hưởng đã bị dòng nước cuốn trôi. Sự hy sinh ấy khiến ông càng thấm thía sự khốc liệt của chiến tranh.
Năm 1967, đơn vị thanh niên xung phong của ông được bổ sung vào lực lượng Quân giải phóng. Ông trở thành chiến sĩ của Trung đoàn 6, Quân khu Trị Thiên và tham gia chiến dịch Mậu Thân năm 1968 tại Huế suốt 26 ngày đêm. Trong điều kiện thiếu thốn, bệnh tật và bom đạn, ông và đồng đội vẫn kiên cường chiến đấu. Có lần, khi đang cõng hai thùng đạn B40 nặng hơn 30 kg, ông bị sốt rét ác tính và ngất đi suốt ba ngày. Nhờ sự chăm sóc và cõng cáng của đồng đội, ông mới vượt qua được lằn ranh sinh tử.
Sau khi đất nước hòa bình, năm 1976 ông xuất ngũ trở về quê hương. Nhưng tinh thần người lính trong ông chưa bao giờ tắt. Ông tiếp tục cống hiến cho địa phương, từng làm Bí thư chi bộ hơn 10 năm, tham gia công tác Hội Cựu chiến binh và hiện là Chủ tịch Hội Cựu Thanh niên xung phong của xã.
Khi được hỏi vì sao tuổi đã cao mà vẫn tích cực làm việc cho cộng đồng, ông chỉ cười hiền và nói: “Tôi ăn cơm Nhà nước từ năm 18 tuổi, giờ vẫn hưởng chế độ bệnh binh. Không vác tù và hàng tổng thì làm gì?”. Câu nói giản dị ấy thể hiện rõ triết lý sống của ông: cống hiến cho quê hương là niềm tự hào và trách nhiệm.
Cuộc đời ông Bùi Đình Chiến là biểu tượng cho lòng yêu nước, sự hy sinh thầm lặng và tinh thần phụng sự không mệt mỏi của cả một thế hệ. Câu chuyện của ông mãi là nguồn cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay.



