Sóng Dậy Vàm Nao: Bản Hùng Ca Trên Dòng Sông Lửa
Sóng Dậy Vàm Nao: Bản Hùng Ca Trên Dòng Sông Lửa
Nắng chiều ở vùng biên viễn An Giang không gắt gỏng mà mang một màu vàng sóng sánh như mật đào, đổ tràn lên dòng Tiền và dòng Hậu. Nơi hai con sông lớn ấy giao thoa, có một khúc sông huyền thoại mang tên Vàm Nao. Người đời vẫn bảo "Thất Sơn huyền bí, Vàm Nao hiểm trở", nhưng cái hiểm trở ấy trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ không chỉ nằm ở những xoáy nước hung dữ, mà còn nằm ở tinh thần thép của những người chiến sĩ du kích áo bà ba, chân đất.
Vàm Nao những ngày năm 196x không yên ả. Tiếng động cơ của tàu tuần tiễu Mỹ - ngụy gầm rú vang động cả một vùng cù lao. Kẻ thù muốn biến nơi này thành "vành đai trắng", cắt đứt con đường tiếp tế huyết mạch của ta từ phía biên giới về đồng bằng. Nhưng chúng không hiểu rằng, mỗi rặng bần, mỗi bụi sậy ở đây đều có tai, và mỗi người dân chài lưới trên sông đều là một trinh sát tinh nhuệ.
Trong ánh hoàng hôn nhập nhoạng, tại một căn cứ bí mật ven rừng sậy, Ban Chỉ huy quân sự huyện trăn trở bên bản đồ tác chiến. Mục tiêu là một đoàn tàu hạm đội nhỏ của địch sắp hành quân qua lòng chảo Vàm Nao. Đánh trên sông chưa bao giờ là dễ dàng, nhất là khi vũ khí của ta chỉ là những khẩu súng trường cũ kỹ, lựu đạn tự chế và quan trọng nhất: địa lôi.
Đêm đó, cả triền sông Vàm Nao như nín thở. Dưới làn sương mù mờ ảo, những chiếc xuồng ba lá nhỏ nhoi như những chiếc lá tre trôi lặng lẽ. Trên xuồng, các chiến sĩ du kích An Giang lưng trần, da sạm nắng, đôi tay rám sần vì chèo chống nhưng ánh mắt sáng rực quyết tâm. Họ đang thực hiện một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm: đặt địa lôi trên luồng lạch mà tàu địch chắc chắn sẽ đi qua.
Cái lạnh của nước sông miền Tây thấm vào da thịt, nhưng trái tim họ đang nóng rực. Mỗi quả địa lôi được thả xuống là một lời thề giữ đất. Người chỉ huy trẻ tuổi khẽ ra hiệu, những sợi dây thừng mảnh nhưng dẻo dai được căng ra dưới mặt nước, kết nối các khối thuốc nổ với những "điểm kích hỏa" trên bờ. Đó là trận đồ bát quái trên sông, nơi mà cái chết của kẻ thù đã được định sẵn bởi sự sáng tạo vô bờ bến của người chiến sĩ cách mạng.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp làm tan lớp sương dày, tiếng gầm rú kinh hồn của phi pháo địch bắt đầu dội xuống hai bên bờ. Chúng bắn phá dọn đường, một thói quen kiêu ngạo của kẻ mạnh về hỏa lực. Những cột nước dựng đứng, đất đá tung lở. Trong các công sự ẩm ướt, các chiến sĩ du kích vẫn nằm im, kìm nén hơi thở. Họ đợi.
Kìa, đoàn tàu địch đã xuất hiện. Những chiếc tàu sắt đen ngòm, trang bị đại liên và pháo 20 ly, lừng lững tiến vào khúc sông hẹp. Chiếc tàu đi đầu, mang tên "Hạm đội nhỏ trên sông", kiêu hãnh rẽ sóng, khói đen mịt mù. Chúng không hề hay biết rằng, ngay dưới lườn tàu của chúng, "tử thần" đang thức giấc.
"Đợi nó vào đúng điểm G," người chỉ huy thì thầm, tay nắm chặt sợi dây kích nổ. Khí thế bóp nghẹt không gian. 100 mét... 50 mét... 20 mét...
"Đánh!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa rung chuyển cả vùng trời Vàm Nao. Một cột nước khổng lồ trộn lẫn với mảnh thép và khói lửa bốc cao lên trời xanh. Chiếc tàu đi đầu khựng lại, rồi từ từ nghiêng hẳn sang một bên như một con quái vật bị đâm trúng tim. Tiếng la hét của quân địch hỗn loạn hòa cùng tiếng đại liên của ta bắt đầu khạc lửa từ hai bên bờ.
Trận chiến bùng nổ dữ dội. Địch từ các tàu phía sau lồng lộn bắn trả. Đạn bay như đan sẻ trên mặt nước. Nhưng các chiến sĩ du kích An Giang đã quá am hiểu từng khúc quanh, từng gốc cây bần. Họ ẩn hiện như những bóng ma, lúc bên này, lúc bên kia, khiến hỏa lực địch trở nên mù quáng.
Từ các bụi rậm, những tổ săn tàu với súng diệt tăng thô sơ bắn bồi thêm vào những chiếc tàu đang cố tháo chạy. Lửa cháy ngùn ngụt trên sông, soi rõ những gương mặt rạng rỡ của quân dân ta. Trong trận đánh ấy, không chỉ có những người lính cầm súng, mà còn có những bà mẹ, những chị gái tiếp lương, tải thương ngay giữa lằn ranh sinh tử. Có bà mẹ đã dũng cảm chèo xuồng giữa làn đạn để đưa các chiến sĩ sang sông tiếp chiến, một hình ảnh đẹp đến nao lòng trong sử sách quê hương.
Khi mặt trời đứng bóng, trận đánh kết thúc. Đoàn tàu kiêu hãnh của địch kẻ chìm, kẻ cháy, những kẻ sống sót hốt hoảng rút chạy về phía Long Xuyên. Vàm Nao trở lại với vẻ tĩnh lặng thường ngày, nhưng dòng nước từ đây đã mang theo một câu chuyện khác. Dòng nước ấy thấm đẫm máu của những người anh hùng và niềm tự hào của một vùng đất không bao giờ khuất phục.
Chiến thắng Vàm Nao không chỉ có ý nghĩa về mặt quân sự, phá tan âm mưu phong tỏa đường sông của địch, mà còn là đòn giáng mạnh vào tâm lý của thực dân mới. Nó chứng minh một chân lý giản đơn: Khi lòng dân đã hòa quyện với thế sông, thế núi, thì không có vũ khí tối tân nào có thể khuất phục được.
Mỗi khi mùa nước nổi về, đi ngang qua Vàm Nao, người ta vẫn như nghe thấy tiếng gầm vang của trận địa năm nào. Những người du kích An Giang năm xưa, người còn người mất, nhưng linh hồn của họ đã hóa thành sóng nước, thành gió ngàn, đời đời canh giữ cho sự bình yên của dải đất phù sa này.
Vàm Nao – dòng sông của những ước hẹn, dòng sông của những chiến công. Câu chuyện về những người du kích chân đất thắng tàu sắt Mỹ sẽ còn được kể mãi, như một bài học về lòng yêu nước, về sự mưu trí và quả cảm của con người Việt Nam trên hành trình giữ lấy cội nguồn dân tộc.



