Anh hùng Lực lượng vũ trang

“Sống để chiến đấu, không phải để trốn tránh” – Kỳ tích trong lòng đất Vịnh Mốc

Câu chuyện về ông Lê Xuân Vy và kỳ tích địa đạo Vịnh Mốc – nơi con người Vĩnh Linh đã chuyển toàn bộ cuộc sống xuống lòng đất để đối đầu với "mưa bom bão đạn", biến lòng đất thành pháo đài thép và nơi ươm mầm những sự sống mới giữa thời chiến.

Quảng Trị28/02/2026Trần Thiên Hương (Đoàn Phường Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Pháo đài dưới tầng đất đỏ

Vĩnh Linh những năm 1965-1968 được ví như "tọa độ chết", nơi mỗi mét vuông đất phải hứng chịu hàng tấn bom đạn từ không quân và pháo hạm Mỹ. Giữa cái nắng cháy và bụi đỏ của vùng đất giới tuyến, một quyết định táo bạo đã ra đời: Chuyển cuộc sống xuống lòng đất để bám trụ quê hương.

Người đặt nền móng cho công trình vĩ đại ấy là ông Lê Xuân Vy. Với tư duy của một người chỉ huy dày dạn, ông hiểu rằng nếu chỉ đào hầm trú ẩn thông thường thì không thể tồn tại lâu dài. Ông cùng nhân dân bắt tay vào kiến tạo một "làng trong lòng đất" với cấu trúc đa tầng, chịu được cả bom xuyên.

“Sống để chiến đấu, không phải để trốn tránh”

Đây chính là tư tưởng xuyên suốt mà ông Lê Xuân Vy truyền lại cho quân và dân Vĩnh Linh. Địa đạo không phải là nơi để trốn chạy hèn nhát, mà là căn cứ để bảo toàn lực lượng, tích trữ lương thực, vũ khí và là bàn đạp để đánh địch.

Dưới sự chỉ huy của ông, hệ thống địa đạo Vịnh Mốc dần hình thành với độ dài gần 2km, gồm 3 tầng sâu khác nhau. Trong bóng tối của lòng đất, cuộc sống vẫn tuôn chảy mãnh liệt: có hội trường, nhà kho, trạm xá, và cả những lớp học dưới ánh đèn dầu.

Điều kỳ diệu nhất tại Vịnh Mốc chính là sự sống. Trong suốt những năm tháng chiến tranh, đã có 17 đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời ngay trong lòng địa đạo. Tiếng khóc ấy là minh chứng hùng hồn nhất cho tinh thần bất khuất của con người Quảng Trị: Bom đạn có thể hủy diệt mặt đất, nhưng không thể dập tắt được khát vọng sống và niềm tin vào ngày mai.

Di sản cho mai sau

Hơn nửa thế kỷ trôi qua, địa đạo Vịnh Mốc vẫn đứng vững như một biểu tượng của trí tuệ và lòng dũng cảm. Ông Lê Xuân Vy đã đi xa, nhưng tinh thần "Sống để chiến đấu" của ông vẫn luôn là ngọn lửa sưởi ấm ý chí cho thế hệ trẻ.

Đối với thanh niên Quảng Trị hôm nay, Vịnh Mốc không chỉ là một điểm đến du lịch, mà là một "trường học lịch sử" đặc biệt. Đứng trong những lối đi chật hẹp, hít hà mùi đất ẩm, chúng ta càng thêm trân trọng giá trị của độc lập, tự do và học được bài học về sự sáng tạo, bản lĩnh khi đối diện với nghịch cảnh.

Hãy để tinh thần Vịnh Mốc nhắc nhở chúng ta:

· Biến thách thức thành cơ hội sáng tạo.

· Bám rễ sâu vào mảnh đất quê hương để trưởng thành.

· Luôn giữ vững khát vọng sống và cống hiến dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“Sống để chiến đấu, không phải để trốn tránh” – Kỳ tích trong lòng đất Vịnh Mốc | Câu chuyện thời hoa lửa