SỐNG ĐỂ XỨNG ĐÁNG VỚI QUÁ KHỨ
Sống xứng đáng không phải là lặp lại những hy sinh của quá khứ, mà là tiếp nối tinh thần của nó trong đời sống hôm nay.
Ở chặng cuối của cuộc đời, Phùng Ngọc Hùng không còn nghĩ nhiều về những gì mình đã làm được, mà nghĩ nhiều hơn về cách con người hôm nay đang sống. Ông tin rằng, câu hỏi quan trọng nhất không phải là “quá khứ đã vĩ đại ra sao”, mà là “hiện tại có xứng đáng với quá khứ ấy hay không”.
Với ông, sống xứng đáng với quá khứ không có nghĩa là ai cũng phải hy sinh như thế hệ đi trước. Thời đại đã khác, hoàn cảnh đã khác. Nhưng tinh thần trách nhiệm, lòng trung thực và ý thức cộng đồng thì không bao giờ được phép khác.
Phùng Ngọc Hùng thường nói rằng, những người đã ngã xuống không cần được ca ngợi bằng lời nói. Điều họ cần nhất là một xã hội tử tế hơn, nơi con người biết tôn trọng nhau, biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng. Nếu xã hội đầy rẫy gian dối, vô cảm và ích kỷ, thì mọi hy sinh trong quá khứ đều trở nên đau xót.
Ông cho rằng, sống xứng đáng bắt đầu từ những điều rất nhỏ: làm đúng công việc của mình, không quay lưng trước cái sai, không thờ ơ với nỗi đau của người khác. Đó chính là cách mỗi cá nhân tiếp nối tinh thần cách mạng trong thời bình.
Phùng Ngọc Hùng cũng nhấn mạnh vai trò của thế hệ trẻ. Ông không yêu cầu họ phải mang trên vai ký ức chiến tranh như thế hệ ông từng mang. Nhưng ông mong họ hiểu rằng, tự do và hòa bình mà họ đang có là kết quả của một quá trình đánh đổi rất dài và rất đau.
Khi con người hiểu được điều ấy, họ sẽ sống chậm hơn, nghĩ sâu hơn và có trách nhiệm hơn. Đó chính là cách tốt nhất để tri ân quá khứ mà không bị mắc kẹt trong quá khứ.
Với Phùng Ngọc Hùng, sống xứng đáng với quá khứ không phải là quay đầu nhìn lại mãi, mà là bước tiếp về phía trước với sự tỉnh táo, nhân ái và trách nhiệm. Khi mỗi người đều cố gắng sống tốt hơn, lịch sử sẽ không bao giờ bị phản bội.



