Sống giản dị mà cao đẹp
Sau nhiều năm trong quân ngũ, tôi trở về quê với một suy nghĩ rất đơn giản: được sống bình yên bên gia đình đã là một điều đáng quý. Tôi không mang theo nhiều tài sản. Một chiếc ba lô cũ. Vài bộ quần áo. Một số kỷ vật của đồng đội.

Sau nhiều năm trong quân ngũ, tôi trở về quê với một suy nghĩ rất đơn giản: được sống bình yên bên gia đình đã là một điều đáng quý.
Tôi không mang theo nhiều tài sản.
Một chiếc ba lô cũ.
Vài bộ quần áo.
Một số kỷ vật của đồng đội.
Nhưng tôi mang về một điều quý hơn cả: những bài học về cách sống.
Ngày còn ở đơn vị, chúng tôi sống với nhau rất giản dị.
Bữa ăn có gì ăn nấy.
Quần áo được giữ gìn cẩn thận.
Có thứ gì dùng được thì sửa lại, không dễ dàng bỏ đi.
Khi một người gặp khó khăn, những người khác tìm cách giúp.
Chẳng ai nghĩ mình phải hơn người khác.
Chúng tôi chỉ nghĩ mình phải hoàn thành tốt nhiệm vụ và không để đồng đội bên cạnh cảm thấy đơn độc.
Sau khi trở về quê, tôi vẫn giữ những thói quen ấy.
Nhà không cần quá rộng.
Bữa cơm không cần nhiều món.
Miễn là gia đình ngồi cùng nhau vui vẻ.
Tôi chăm vườn, nuôi gà, làm những công việc vừa sức.
Có người hỏi:
— Ông từng là bộ đội, sao về già vẫn sống đơn giản thế?
Tôi cười:
— Vì ngày trước chúng tôi đã quen rồi. Hơn nữa, sống đơn giản thì lòng mình nhẹ nhàng.
Tôi luôn dặn con cháu phải biết tiết kiệm.
Nhưng tôi nói với chúng rằng tiết kiệm không có nghĩa là sống thiếu thốn.
Mà là biết quý trọng những gì mình đang có.
Một bữa cơm ngon thì biết trân trọng.
Một bộ quần áo còn tốt thì giữ gìn.
Một người bạn tốt thì biết quý.
Một ngày bình yên thì biết ơn.
Có lần đứa cháu hỏi:
— Ông ơi, thế nào là sống cao đẹp?
Tôi suy nghĩ rồi trả lời:
— Không nhất thiết phải làm chuyện lớn lao. Cháu sống thật thà, biết giúp đỡ người khác, biết giữ lời hứa và không làm điều xấu cũng đã là cao đẹp rồi.
Nó hỏi:
— Thế ông đã làm được chưa?
Tôi bật cười:
— Ông cũng chỉ đang cố gắng thôi.
Tôi không bao giờ tự nhận mình là người đặc biệt.
Những gì tôi làm được cũng giống như rất nhiều người khác.
Ngày chiến tranh, hàng triệu người đã góp sức theo cách của mình.
Có người cầm súng.
Có người vận chuyển lương thực.
Có người chăm sóc thương binh.
Có người ở hậu phương chăm lo gia đình.
Mỗi người một việc.
Nhưng tất cả đều đáng quý.
Sau chiến tranh, tôi càng hiểu rằng giá trị của một con người không nằm ở việc có bao nhiêu tiền hay được bao nhiêu người biết đến.
Điều quan trọng là mình đã sống như thế nào.
Có giữ được lòng ngay thẳng không?
Có đối xử tử tế với người khác không?
Có làm tròn trách nhiệm với gia đình và cộng đồng không?
Tuổi càng cao, tôi càng thích những buổi chiều yên tĩnh.
Tôi ngồi trước hiên, chăm mấy chậu cây, nghe tiếng trẻ con chơi ngoài sân.
Có hôm một người hàng xóm sang hỏi chuyện.
Chúng tôi uống chén trà rồi kể nhau nghe chuyện mùa màng.
Cuộc sống chỉ đơn giản thế thôi.
Nhưng tôi thấy vui.
Bởi tôi đã từng chứng kiến những năm tháng mà một cuộc sống bình thường là điều rất đáng mong ước.
Bây giờ được sống trong hòa bình, được nhìn con cháu trưởng thành, tôi thấy mình giàu có theo một nghĩa khác.
Một buổi tối, tôi nói với các cháu:
“Đừng cố trở thành người hơn người khác. Hãy cố trở thành người tốt hơn chính mình của ngày hôm qua.”
Các cháu im lặng nghe.
Tôi nhìn chúng rồi mỉm cười.
Tôi đã đi qua một thời tuổi trẻ đầy thử thách.
Giờ đây, điều tôi muốn giữ lại không phải là những hào quang.
Mà là một cuộc sống bình dị, tử tế và có ích.
Bởi đôi khi, vẻ đẹp lớn nhất của một con người lại nằm trong những việc rất nhỏ mà họ âm thầm làm mỗi ngày.
Bài học
“Sống giản dị mà cao đẹp” nhắc nhở chúng ta biết quý trọng những điều mình đang có, sống tiết kiệm, chân thành, có trách nhiệm và biết giúp đỡ người khác. Sự cao đẹp không nhất thiết nằm ở những việc phi thường, mà có thể được thể hiện qua cách sống tử tế mỗi ngày.


