SỐNG KHIÊM NHƯỜNG SAU NHỮNG NĂM OANH LIỆT
Sau những năm tháng oanh liệt, người lính chọn sống khiêm nhường – không phải để quên chiến công, mà để chiến công được đặt đúng vị trí của nó trong đời sống con người.
Tôi từng đi qua những thời khắc mà chỉ một quyết định sai lầm cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống. Tôi từng chứng kiến những chiến công lớn lao được làm nên trong im lặng. Vì thế, khi trở về đời thường, tôi hiểu rất rõ một điều: oanh liệt không phải để mang theo suốt đời, mà để đặt lại phía sau, như một phần đã hoàn thành của lịch sử.
Sống khiêm nhường không phải là tự hạ thấp mình, mà là hiểu đúng giới hạn của bản thân. Trong chiến tranh, mỗi người lính đều là một mắt xích. Không ai có thể tự mình làm nên chiến thắng. Khi hòa bình lập lại, sự khiêm nhường giúp tôi hòa vào cộng đồng, sống như bao người khác, không tạo ra khoảng cách vô hình giữa “người có quá khứ” và “người không trải qua chiến tranh”.
Tôi tránh nói nhiều về những gì mình đã làm, không phải vì tôi xấu hổ, mà vì tôi tôn trọng sự hy sinh của những người không còn có cơ hội lên tiếng. Khiêm nhường, với tôi, là cách để giữ cho ký ức không bị biến thành sự tự hào phô trương.
Có những người hỏi tôi vì sao không viết hồi ký, không đứng ra kể chuyện nhiều hơn. Tôi chỉ cười. Tôi tin rằng, nếu lịch sử cần, nó sẽ tự lên tiếng. Phần việc của tôi là sống sao cho xứng đáng với những gì đã đi qua, chứ không phải nhắc lại nó mỗi ngày.



