Bài viết

SỐNG LÀ SỐNG CÙNG NHAU, HY SINH LÀ HY SINH CÙNG NHAU

Có những kỷ niệm đã đi qua hơn nửa đời người, vậy mà mỗi khi nhớ lại, người ta vẫn nghe như tiếng bom đạn ngày nào còn vọng đâu đây giữa đại ngàn Trường Sơn. Cựu chiến binh Bùi Thị Vân từng chia sẻ một kỷ niệm như thế — một chuyến xe chở thương binh xuyên qua núi rừng Quảng Trị, trên con đường trở về trạm quân y.

Hà Nội16/09/2026Xã Ea Knốp (Xã Ea Knốp)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
SỐNG LÀ SỐNG CÙNG NHAU, HY SINH LÀ HY SINH CÙNG NHAU

Ngày ấy, những nữ chiến sĩ lái xe Trường Sơn không chỉ cầm vô lăng. Họ mang trên vai cả một niềm tin, phía sau thùng xe là những người đồng đội đang giành giật sự sống từng phút, từng giờ.

Chiếc xe lặng lẽ luồn qua những con đường quanh co giữa rừng núi. Phía trước là người lái, phía sau là những thương binh nằm trên thùng xe. Người bị thương nặng, người mất máu, người chỉ còn đủ sức thở từng hơi.

Rồi bất ngờ…

Tiếng máy bay địch xuất hiện trên bầu trời.

Từ phía xa, những chiếc máy bay dường như đã phát hiện mục tiêu bên dưới. Bom đạn bắt đầu trút xuống. Phía trước có tiếng nổ. Phía sau cũng rung chuyển. Đất đá và khói bụi tung lên giữa cánh rừng.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, những người thương binh ở phía sau xe lại nghĩ đến cô gái đang cầm lái.

Các anh gọi với lên:

“Dừng xe lại đi em! Em chạy vào hầm đi!”

Rồi các anh bảo cô gái hãy để các anh ở lại.

Bởi các anh biết mình đã bị thương quá nặng.

Các anh không muốn một cô gái nhỏ bé phải hy sinh cùng mình.

Các anh muốn cô tiếp tục sống.

Sống để tiếp tục lái xe.

Sống để chở đạn dược.

Sống để đưa những người lính khác vào Nam chiến đấu.

Có lẽ trong suy nghĩ của những người lính lúc ấy, mạng sống của mình đã đặt xuống một bên. Điều các anh lo nhất lại là người đồng đội đang ở phía trước tay lái.

Nhưng Bùi Thị Vân và những nữ chiến sĩ lái xe không chấp nhận.

Bởi trên những cung đường Trường Sơn năm ấy, họ không coi nhau chỉ là đồng đội.

Họ coi nhau như anh em trong một gia đình.

Một người bị thương là cả đơn vị đau.

Một người gặp nạn là những người còn lại phải tìm cách cứu.

Không ai có quyền bỏ lại đồng đội phía sau.

Chiếc xe tiếp tục lao đi giữa tiếng bom đạn.

Bùi Thị Vân cố gắng điều khiển xe vượt qua đoạn đường nguy hiểm. Khi gặp lực lượng công binh bên đường, cô hô lớn, gọi mọi người hỗ trợ.

Những người lính công binh lập tức lao tới.

Không còn thời gian để suy nghĩ.

Không còn thời gian để sợ hãi.

Họ cùng nhau khênh, cõng từng thương binh ra khỏi khu vực nguy hiểm, đưa các anh vào những căn hầm trú ẩn bên đường.

Giữa tiếng máy bay, tiếng bom và tiếng đất đá rung chuyển, những bàn tay vẫn nắm lấy nhau.

Những người còn sức thì dìu người bị thương.

Người khỏe cõng người yếu.

Người lái xe không bỏ thương binh.

Người công binh không bỏ người lính.

Và những người thương binh, ngay trong lúc đối diện với cái chết, vẫn chỉ nghĩ đến sự sống của người đồng đội.

Có lẽ chính trong những khoảnh khắc như thế, người ta mới hiểu hết hai chữ “đồng đội” thiêng liêng đến nhường nào.

Chiến tranh có thể khiến con người đứng trước ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Nhưng tình đồng đội lại khiến họ vượt qua nỗi sợ của chính mình.

Bùi Thị Vân đã không chọn cách chạy thoát một mình.

Những người lính Trường Sơn năm ấy cũng không lựa chọn bỏ lại nhau.

Bởi trong trái tim họ luôn có một điều tưởng như giản dị mà vô cùng lớn lao:

Nếu còn sống, thì sống cùng nhau.

Nếu phải hy sinh, thì hy sinh cùng nhau.

Nhiều năm đã trôi qua.

Những con đường Trường Sơn năm nào giờ đã đổi thay. Những người lính năm xưa cũng đã trở về với cuộc sống đời thường. Có người mang trên mình thương tích của chiến tranh, có người đã mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn.

Nhưng ký ức về những chuyến xe năm ấy vẫn còn.

Nó nhắc chúng ta rằng, phía sau mỗi cung đường chiến tranh không chỉ có bom đạn và mất mát.

Ở đó còn có những con người đã sống với nhau bằng tình thân, bằng trách nhiệm và bằng một lời thề không thành văn:

“Lính Trường Sơn không bỏ lại đồng đội.”

Và có lẽ, đó chính là điều khiến những câu chuyện của một thế hệ đã đi qua chiến tranh vẫn còn lay động người nghe cho đến hôm nay.

Sống là sống cùng nhau.

Hy sinh là hy sinh cùng nhau.

Đó không chỉ là một câu nói.

Đó là ký ức.

Là tình đồng đội.

Và là một phần của những năm tháng không thể nào quên trên đường Trường Sơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn