Sống lại ký ức về nhà ngoại giao lỗi lạc Nguyễn Thị Bình
Trong những trang sử vàng chói lọi của dân tộc Việt Nam, có những bóng hồng không chỉ làm đẹp cho đời bằng nhan sắc mà còn bằng trí tuệ, bản lĩnh và lòng yêu nước nồng nàn. Nhắc đến "thời hoa lửa" – những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng hào hùng, chúng ta không thể không nhắc đến bà Nguyễn Thị Bình. Bà là biểu tượng của một nền ngoại giao nhân văn, là "bông hồng thép" đã khiến cả thế giới phải ngả mũ thấu hiểu và khâm phục khát vọng hòa bình của dân tộc Vi
Sinh ra trong một gia đình có truyền thống yêu nước, là cháu ngoại của chí sĩ Phan Châu
Trinh, dòng máu kiên trung đã thấm nhuần trong bà từ thuở thiếu thời. Với bí danh Yến Sa, bà đã
dấn thân vào con đường cách mạng, từng nếm trải cảnh tù đày khắc nghiệt tại bót Catinat và
khám Chí Hòa. Nhưng chính những gian lao ấy đã tôi luyện nên một tinh thần thép, chuẩn bị cho
một sứ mệnh lịch sử quan trọng trên bàn đàm phán quốc tế.
Bà Nguyễn Thị Bình cùng các cộng sự thảo luận phương án trên bản đồ chiến sự.
Ký ức hào hùng nhất gắn liền với tên tuổi của bà chính là Hội nghị Paris về Việt Nam
(1968-1973). Xuất hiện tại thủ đô ánh sáng với tư cách là Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Chính phủ
Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam, bà Nguyễn Thị Bình đã gây ấn tượng mạnh
mẽ với truyền thông quốc tế. Trong tà áo dài truyền thống thướt tha, bà mang đến một hình ảnh
Việt Nam dịu dàng nhưng vô cùng kiên định.
Tại bàn đàm phán kéo dài nhất lịch sử, trước những chính khách lão luyện của Hoa Kỳ, bà
đã thể hiện một bản lĩnh ngoại giao tuyệt vời: "vừa đánh vừa đàm", lấy nhu thắng cương, lấy
chính nghĩa để thuyết phục nhân loại.
"Khi một nhà báo phương Tây hỏi bà: 'Bà có phải là người Cộng sản
không?', bà đã mỉm cười và trả lời đầy thông minh: 'Tôi thuộc Đảng yêu nước'.
Câu trả lời ấy không chỉ thể hiện trí tuệ mẫn tiệp mà còn khẳng định chân lý cao
nhất của dân tộc ta lúc bấy giờ: Đoàn kết toàn dân vì độc lập, tự do."
Bà Nguyễn Thị Bình đặt bút ký vào Hiệp định Paris ngày 27/01/1973.
Vào ngày 27 tháng 1 năm 1973, bà Nguyễn Thị Bình đã trở thành người phụ nữ duy nhất
đặt bút ký vào Hiệp định Paris – một dấu mốc lịch sử buộc quân đội Mỹ phải rút quân về nước,
tạo tiền đề cho đại thắng mùa Xuân năm 1975. Giây phút ấy, người con gái Việt Nam nhỏ bé đã
đứng hiên ngang giữa vòng vây của báo giới quốc tế, đại diện cho ý chí của hàng triệu đồng bào
miền Nam đang ngày đêm hướng về độc lập.
Hòa bình lập lại, bà tiếp tục cống hiến không ngừng nghỉ trên cương vị Bộ trưởng Bộ
Giáo dục và sau này là Phó Chủ tịch nước. Những đóng góp của bà cho giáo dục, đặc biệt là việc
đề xuất ngày 20/11 làm Ngày Nhà giáo Việt Nam, mãi mãi là di sản quý báu cho các thế hệ sau. Ở
bà, người ta thấy sự kết hợp hoàn hảo giữa cốt cách của một trí thức, bản lĩnh của một chiến sĩ
và trái tim của một người mẹ.
Đối với thế hệ sinh viên chúng em hôm nay, cuộc đời của bà Nguyễn Thị Bình không chỉ là
một trang sử để học tập, mà là một ngọn lửa truyền cảm hứng. "Câu chuyện thời hoa lửa" của
bà dạy chúng em rằng: Dù trong hoàn cảnh nào, lòng yêu nước và tri thức chính là vũ khí mạnh
mẽ nhất để bảo vệ và xây dựng tổ quốc. Hình ảnh của bà mãi là tấm gương sáng ngời về đức hy
sinh và tinh thần tự tôn dân tộc, nhắc nhở tuổi trẻ Quy Nhơn luôn sống có lý tưởng, xứng đáng
với sự hy sinh của các thế hệ cha anh



