Sống mãi Bản Hùng Ca
Sống mãi Bản Hùng Ca
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước luôn là một chương sách đặc biệt, nơi những câu chuyện về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và sự hy sinh cao cả được viết nên bằng máu và nước mắt. Mỗi khi tìm hiểu về mảnh đất Tây Ninh - "đất thánh" kiên cường, nơi từng là căn cứ địa quan trọng của Trung ương Cục miền Nam, và hình dung về những người anh hùng như ông Tô Quyền (Tô Lâm) với tài năng chỉ huy mưu trí, sự dũng cảm bóc gỡ mạng lưới nội gián, tôi lại cảm thấy lòng mình dâng trào một niềm tự hào xen lẫn sự kính phục. Tự hào vì chúng ta là con cháu của những thế hệ anh hùng, kính phục vì lòng yêu nước, ý chí kiên cường và sự hy sinh vô bờ bến của họ. Là một đoàn viên thanh niên, đồng thời là một giáo viên tiểu học, tôi ý thức sâu sắc rằng mình mang trên vai trách nhiệm phải làm gì để giữ gìn và phát huy di sản quý báu ấy.
Với tư cách là một đoàn viên thanh niên, tôi nhận thấy việc đầu tiên cần làm là trở thành một người kể chuyện lịch sử chân thực và đầy cảm xúc. Điều đó không chỉ đơn thuần là ghi nhớ những sự kiện, những cái tên, mà là thấu hiểu được cái "hồn" của lịch sử, cái "tình" của người đi trước. Tôi mong muốn tham gia tích cực vào các hoạt động do Đoàn thanh niên phát động, góp phần lan tỏa những câu chuyện về anh hùng dân tộc, đặc biệt là những người con đã chiến đấu và hy sinh trên mảnh đất Tây Ninh anh dũng. Có thể đó là việc tổ chức các buổi nói chuyện lịch sử, biên tập những bài viết, những đoạn phim ngắn sinh động, hoặc đơn giản là chia sẻ câu chuyện về ông Tô Quyền, về tinh thần bất khuất của lực lượng an ninh Tây Ninh với bạn bè, đồng trang lứa. Quan trọng hơn, tôi cần xây dựng cho mình một lối sống gương mẫu, tuân thủ pháp luật, phát huy tinh thần xung kích, tình nguyện trong học tập và cuộc sống, thể hiện lòng yêu nước, ý thức trách nhiệm với Tổ quốc qua những hành động thiết thực hàng ngày. Tham gia các phong trào "đền ơn đáp nghĩa", thăm hỏi, giúp đỡ các gia đình thương binh, liệt sĩ, lắng nghe những câu chuyện từ chính những người đã trực tiếp trải qua "thời hoa lửa" là cách để tôi có thể hiểu sâu sắc hơn về những hy sinh ấy, và từ đó, lan tỏa lòng biết ơn ấy đến cộng đồng.
Đồng thời, với vai trò là một giáo viên tiểu học, tôi lại càng cảm nhận rõ hơn trách nhiệm nhưng cũng đầy vinh quang của mình. Lứa tuổi học sinh tiểu học là giai đoạn quan trọng để hình thành nhân cách, vun đắp tình yêu quê hương đất nước. Vì vậy, tôi cần phải làm cho lịch sử không còn khô khan, giáo điều, mà trở nên gần gũi, sinh động và đầy cảm hứng. Tôi mong muốn xây dựng những chương trình học tập hấp dẫn, kết hợp nhuần nhuyễn kiến thức lịch sử với các hoạt động trải nghiệm thực tế. Thay vì chỉ đọc sách giáo khoa, tôi đã tổ chức cho các em những buổi tham quan Di tích lịch sử - văn hóa Căn cứ Dương Minh Châu tại ấp Phước Tân, xã Cầu Khởi, tỉnh Tây Ninh; Di tích lịch sử: Cây Ba Thứ; Nghĩa trang liệt sĩ tại địa phương,… Tôi hướng dẫn các em thắp hương, dọn dẹp, và cùng nhau lắng nghe những câu chuyện cảm động về các anh hùng. Bên cánh đó, tôi còn khuyến khích các em thể hiện suy nghĩ, cảm xúc của mình qua những bài văn, bức tranh, hay những bài thuyết trình ngắn. Qua môn Ngữ văn, Lịch sử, tôi sẽ giới thiệu những bài thơ, câu chuyện cảm động về sự hy sinh cao cả của các anh hùng, khuyến khích các em chia sẻ cảm nhận của mình, từ đó bồi dưỡng tình yêu quê hương, lòng biết ơn và tinh thần dân tộc.
Tôi tin rằng, việc giáo dục cho các em học sinh về lòng biết ơn các anh hùng, về giá trị của hòa bình, cần bắt đầu từ những việc làm nhỏ bé, ý nghĩa. Đó có thể là việc cùng các em làm những tấm thiệp tri ân, những đóa hoa cúc trắng giản dị để dâng lên các anh hùng liệt sĩ, hay tổ chức những buổi sinh hoạt "Ngày tưởng niệm anh hùng liệt sĩ" tại lớp học. Tôi cũng mong muốn tổ chức các hoạt động tình nguyện nhỏ tại trường, tại cộng đồng, để các em được trực tiếp tham gia giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn, lan tỏa tình yêu thương và sự sẻ chia theo đúng tinh thần mà các anh hùng đã cống hiến. Qua đó, không chỉ giúp các em hiểu về sự hy sinh của thế hệ đi trước, mà còn hình thành trong các em phẩm chất đạo đức, ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm đối với xã hội.
Sự hy sinh của các anh hùng như ông Tô Quyền, của biết bao thế hệ cha anh trên mảnh đất Tây Ninh và khắp mọi miền Tổ quốc, là một bản hùng ca không bao giờ tắt. Là một đoàn viên thanh niên, là một giáo viên tiểu học, tôi nguyện sẽ dùng sức trẻ và tâm huyết của mình để gìn giữ, lan tỏa và phát huy những giá trị thiêng liêng ấy. Tôi sẽ là người kể chuyện, người dẫn dắt, để thế hệ tương lai hiểu và trân trọng hơn những gì cha ông đã đánh đổi, để các em ý thức được trách nhiệm của mình trong việc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, xứng đáng với sự hy sinh cao cả ấy. Bởi lẽ, biết ơn không chỉ là nhớ, mà còn là sống, là cống hiến, là tiếp nối.


