Sống mãi ký ức hào hùng (Phần 1)
Những ngày cuối tháng Tư lịch sử, có dịp được nghe cựu chiến binh Nguyễn Viết Hiền kể về những năm tháng “sống, chiến đấu” bảo vệ nền độc lập tự do của Tổ quốc, trong tôi đan xen nhiều xúc cảm. Lúc tự hào về chiến công, tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của những người lính dũng cảm, mưu trí, lúc xót xa, thương cảm. Và, mỗi khi câu chuyện trầm xuống, những người lính già lại vội vàng giải thích: “Thời chúng tôi, ai cũng thế, chỉ có một tâm nguyện là được ra trận, cầm súng bảo vệ đất nư
Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, khi vừa tròn 17 tuổi, thanh niên Nguyễn Viết Hiền, xã Xuân Bắc (Xuân Trường) xung phong viết đơn tình nguyện xin nhập ngũ và được biên chế về Tiểu đoàn 371, Trung đoàn 2, Sư đoàn 338. Sau 3 tháng huấn luyện ở Thanh Hoá, ngày 27-12-1967, người lính trẻ cùng đơn vị hành quân vào chiến đấu ở chiến trường Thừa Thiên Huế; đến tháng 3-1968 được điều động về Đại đội 14, Trung đoàn 8, Sư đoàn 324, Quân khu Thừa Thiên Huế. Thoáng chút trầm ngâm, ký ức dần đưa người lính đặc công già về với những trận đánh ác liệt nơi chiến trường mưa bom bão đạn. Bằng giọng ngắt quãng, ông kể cho chúng tôi nghe về những kỷ niệm một thời binh lửa. Tháng 1-1970, trên đỉnh đồi Lá Nón (phía tây Huế) qua trinh sát, có 1 Trung đội của Mỹ đóng chốt. Nhiệm vụ của đơn vị ông Hiền là tiêu diệt trung đội này. Để đánh địch, đơn vị ông Hiền kết hợp tác chiến với 1 đơn vị khác và chia làm 2 mũi, trong đó mũi 1 do ông làm tổ trưởng. Khi các mũi đến địa điểm đã trinh sát trước, thì quân địch đã rời khỏi, tuy nhiên do mũi 2 không biết nên vẫn nổ súng. Nhận ra tiếng súng nổ không phải là của địch, ông Hiền bình tĩnh phát tín hiệu cho mũi 2 để hai bên không bắn nhầm nhau, tránh được thương vong. Đêm ngày 16-1-1970, ông Hiền tiếp tục tham gia vào trận đánh Bắc A Le (phía tây Huế) với sự chênh lệch lực lượng lớn, 1 chọi 10. Ông được phân làm tổ trưởng mũi 1 dẫn theo 3 chiến sĩ đặc công áp sát 1 đơn vị biệt kích Mỹ. Áp dụng chiến thuật bất ngờ, lôi địch ra mà đánh, các mũi tấn công của quân ta đã tiêu diệt được 60 tên Mỹ. Trong trận đánh Bắc A Le, bản thân ông Hiền đã tiêu diệt 10 lính Mỹ, đồng thời còn đưa được 1 liệt sĩ của mũi 2 về nơi tập kết. Sau trận đánh này, ông và các đồng đội đều được thưởng Huân chương Chiến công và trao tặng danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ” cấp 2.
Trải qua nhiều trận đánh ác liệt, tuy nhiên in đậm trong ký ức ông Hiền hơn cả vẫn là trận Tà Tách, Tà Bạt, đêm 30-3-1970, đánh vào sân bay dã chiến trên cao điểm 354 động Chìa Vôi (phía tây Huế). Cũng bởi đây là trận đánh ác liệt nhất trong đời quân ngũ, trận đánh như lời ông Hiền nói, khiến tôi “chết đi sống lại”. “Tháng 3 năm 1970, trong không khí se lạnh, ẩm ướt của Thừa Thiên Huế, đơn vị tôi nhận lệnh đánh sân bay dã chiến trên cao điểm 354, tôi được phân công làm tổ trưởng mũi 1. Chỉ huy trận đánh này là các Tham mưu trưởng Quân khu Thừa Thiên Huế và Trung đoàn 8”… ông Hiền bồi hồi kể. Sau khi trinh sát nắm vững tình hình địch bố phòng, ông Hiền cùng 10 chiến sĩ đặc công xuất kích. Khi ông cùng các đồng đội luồn được vào sát trận địa của địch đã là 1h sáng. Lúc này, ông Hiền bò vào trước thì nghe thấy tiếng ngáy ngủ của lính Mỹ. Nhưng khi ông cùng các đồng đội tiến sâu hơn thì bị chó béc-giê phát hiện. Được lệnh đánh bộc phá, ông Hiền cùng đồng đội xông lên tiêu diệt địch. Địch hoảng loạn, những tên còn sống lao xuống hầm trú ẩn và cố thủ. Mũi tấn công của ông tiếp tục dùng thủ pháo ném vào lỗ thông hơi và cửa hầm tiêu diệt địch. Từ vọng gác ngoài, lính Mỹ bắn xối xả vào các chiến sĩ đặc công của ta. Trong lúc đang cảnh giới để đồng đội đánh trả thì bất ngờ 1 tên lính Mỹ cao to lao tới quật ngã ông Hiền, bóp cổ ông. Ông Hiền ôm tên lính Mỹ cùng vật lộn, đồng thời kêu gọi đồng đội hỗ trợ. Lúc này, trong đầu ông loé lên suy nghĩ, không thể để tên giặc Mỹ sát hại mình và đồng đội, trong lúc giằng co, ông rút thủ pháo đưa ra phía sau tên lính và giật nụ xoè. Tên lính Mỹ thấy vậy hốt hoảng bỏ chạy, ông tung pháo thủ theo. Tên lính Mỹ chết nhưng đồng thời ông cũng bị thương nặng vào mắt. Được đồng đội băng bó vết thương, ông tiếp tục chỉ huy anh em giải quyết hậu quả sau trận đánh cho đến lúc ngất đi. Trong trận đánh này, ông Hiền diệt được 15 tên địch, thu 1 khẩu súng. Kết thúc trận đánh, đơn vị đề nghị khen thưởng ông từ Huân chương Chiến công hạng Nhì lên hạng Nhất, tặng danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ” cấp 1.



