Sống mãi thời tuổi trẻ với những ký ức vượt thời gian
Sống mãi thời tuổi trẻ với những ký ức vượt thời gian
Tôi tham gia kháng chiến khi vừa tròn 18 tuổi. Ngày rời nhà, má chỉ nắm tay tôi dặn: “Ráng giữ mình con nghe…”. Tôi không nói được gì, chỉ gật đầu rồi đi. Những năm tháng đó gian khổ lắm. Hành quân trong rừng, thiếu ăn, thiếu ngủ, lại luôn đối mặt với bom đạn. Nhưng điều tôi nhớ nhất không phải là khó khăn, mà là tình đồng đội. Anh em sống chết có nhau, luôn động viên nhau vượt qua mọi hiểm nguy. Có những người đã ngã xuống ngay bên cạnh tôi… Nhưng chúng tôi không ai lùi bước, vì ai cũng tin rằng phải chiến đấu để đất nước được hòa bình. Giờ đây, nhìn thế hệ trẻ được sống trong yên bình, tôi thấy mọi hy sinh ngày đó đều xứng đáng. Tuổi trẻ của chúng tôi đã đi qua một thời hoa lửa, để hôm nay đất nước được nở hoa.



