Sống mãi tuổi 25 trên biên giới phía Bắc
Sống mãi tuổi 25 trên biên giới phía Bắc
Tôi tên Phạm Xuân Huân, quê Hải Dương. Năm 1968, tôi lên đường vào Nam chiến đấu, rồi làm nhiệm vụ quốc tế tại Lào đến năm 1977 mới trở về. Cuộc hội ngộ ngắn ngủi với người yêu cũ (nay là vợ tôi) đã cho tôi một đứa con gái nhỏ. Cháu mới 8 tháng tuổi thì tôi lại lên đường, lần này là biên giới phía Bắc .
Tôi được bổ nhiệm Đại đội trưởng Đại đội 10, Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 148, Sư đoàn 316, Quân khu 2. Ngày 28/2/1979, trận chiến ở vùng biên giới quê hương tôi ác liệt vô cùng. Bom đạn trút xuống như mưa. Tôi chỉ huy đơn vị chiến đấu, bắn hạ 45 tên địch. Một quả đạn pháo văng ra... Tôi ngã xuống .
Trước lúc nhắm mắt, tôi chỉ kịp nghĩ về vợ và đứa con gái tôi chưa kịp khôn lớn. Nhưng tôi yên lòng, bởi tôi đã sống trọn vẹn cho đất nước. Sau này, vợ tôi ở vậy thờ chồng nuôi con. Người ta lấy tên tôi đặt cho một con đường ở Lào Cai, để các thế hệ sau nhớ về những người lính biên giới



