Bài viết

Sống Mãi Với Non Sông: Khúc Tráng Ca Của Người Lính Giữ Đất Thép

Hưng Yên15/12/2025Nguyễn Văn Hoàng (Trường TH và THCS Tây Đô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sống Mãi Với Non Sông: Khúc Tráng Ca Của Người Lính Giữ Đất Thép

Mùa xuân năm ấy, đất trời miền Trung vẫn còn mang hơi lạnh se sắt của những ngày tháng cuối cùng của thập niên 1950, khi Nguyễn Viết Xuân, một thanh niên chân chất, mang trong mình vóc dáng rắn rỏi của người con quê hương Hà Tĩnh, khoác lên mình màu xanh áo lính. Trong con mắt anh, màu xanh ấy không chỉ là sắc phục, mà là niềm tin, là lời thề sắt son bảo vệ thành quả của Cách mạng tháng Tám, bảo vệ nền độc lập vừa giành được sau bao nhiêu máu xương.

Xuân nhập ngũ, và cuộc đời anh gắn liền với những đơn vị pháo binh và phòng không, những "mắt thần" canh gác bầu trời Tổ quốc. Đó là những ngày tháng khổ luyện không ngừng, khi mỗi khẩu lệnh, mỗi thao tác đều phải đạt đến độ chuẩn xác tuyệt đối. Anh không phải là người lính nổi trội về tài năng bẩm sinh, nhưng ý chí vươn lên và tinh thần trách nhiệm của anh thì không ai sánh kịp. Từ một chiến sĩ bình thường, nhờ nỗ lực không ngừng, anh trở thành một cán bộ gương mẫu, một chính trị viên tiểu đội, rồi đại đội, luôn được đồng đội tin yêu, cấp trên tin tưởng.

Thời gian trôi qua, miền Bắc bước vào những năm tháng xây dựng xã hội chủ nghĩa, nhưng cũng là lúc mây đen của cuộc chiến tranh phá hoại bắt đầu bao phủ. Từ vĩ tuyến 17, ranh giới chia cắt đau thương, máy bay trinh sát của địch thường xuyên bay lượn, dò xét, rồi dần dần, những đợt không kích đầu tiên bắt đầu trút xuống, tàn phá những công trình, làng mạc yên bình.

Ngày 5 tháng 8 năm 1964, một ngày sẽ đi vào lịch sử như dấu mốc mở đầu cho cuộc chiến tranh leo thang khốc liệt của đế quốc Mỹ ở miền Bắc Việt Nam, chính là ngày mà Đại đội pháo cao xạ 3 thuộc Tiểu đoàn 14, Trung đoàn 228 – đơn vị mà Nguyễn Viết Xuân là Chính trị viên Đại đội – phải đối mặt với thử thách sinh tử đầu tiên. Đơn vị của anh được giao nhiệm vụ bảo vệ bầu trời vùng Chúc Sơn, Chương Mỹ, Hà Tây (nay thuộc Hà Nội).

Trận đánh đầu tiên diễn ra ác liệt. Máy bay địch ồ ạt tấn công, bom đạn nổ rung chuyển cả trận địa. Nguyễn Viết Xuân không chỉ chỉ huy chiến đấu mà còn là người truyền lửa, là điểm tựa tinh thần cho toàn đại đội. Trong khói lửa mịt mùng, hình ảnh Chính trị viên Xuân đứng thẳng, không hề nao núng, đã khắc sâu vào tâm trí đồng đội. Anh biết rõ, lúc này, sự bình tĩnh của người chỉ huy là mấu chốt để duy trì kỷ luật và quyết tâm chiến đấu. Anh hô lớn những khẩu hiệu động viên, những lời thề chiến đấu đã được tôi luyện: "Quyết tâm tiêu diệt địch! Mỗi người là một ngọn lửa thép!"

Nhưng rồi, bi kịch và huyền thoại thực sự được dệt nên từ những trận đánh ác liệt sau này, khi đơn vị anh được điều vào vùng lửa đạn Khu Bốn – nơi được mệnh danh là “tuyến lửa” của miền Bắc. Tại đây, trên những trọng điểm giao thông chiến lược, nhiệm vụ của đơn vị là bảo vệ tuyến đường huyết mạch chi viện cho miền Nam. Đây là nơi hứng chịu những đợt bom B-52 rải thảm, những đợt tấn công chớp nhoáng bằng máy bay phản lực hiện đại bậc nhất.

Đầu năm 1965, Đại đội 3 của Nguyễn Viết Xuân nhận nhiệm vụ bảo vệ khu vực cầu Phà Đén, thuộc huyện Can Lộc, Hà Tĩnh. Địa điểm này nằm trên đường 1A, yết hầu giao thông, nơi mà máy bay địch coi là mục tiêu số một phải tiêu diệt bằng mọi giá. Trận địa pháo của đơn vị đặt ở một vị trí xung yếu, phơi mình giữa trời.

Ngày 18 tháng 11 năm 1965, bầu trời Hà Tĩnh như muốn vỡ tung. Nhiều tốp máy bay Mỹ ào ạt lao vào ném bom dữ dội. Trong loạt bom đầu tiên, một quả đã nổ ngay gần vị trí chiến đấu của Nguyễn Viết Xuân. Sức ép khủng khiếp hất tung anh. Máu loang trên mặt đất khô cằn. Anh bị thương nặng, máu chảy ra rất nhiều, cánh tay phải gần như bị đứt lìa, chỉ còn dính vào thân thể bằng một nhúm da thịt mỏng manh. Thân thể anh đau đớn tột cùng, nhưng tâm trí anh hoàn toàn tỉnh táo, chỉ còn duy nhất một mệnh lệnh: “Bắn! Cứ nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Những chiến sĩ đồng đội lao đến, muốn sơ cứu và đưa anh ra khỏi trận địa nguy hiểm. Nhưng Nguyễn Viết Xuân, bằng ý chí phi thường, đã không chấp nhận. Anh dùng hết sức bình sinh, cánh tay trái còn lại nắm chặt khẩu súng, đứng thẳng lên, mặc cho cơn đau xé thịt.

Hình ảnh người Chính trị viên đứng trên ụ pháo, đầu quấn băng, máu vẫn thấm qua lớp vải, cánh tay phải rũ xuống, nhưng giọng nói thì vang như tiếng chuông đồng, không một chút run sợ, đã trở thành một biểu tượng. Anh đã lặp đi lặp lại câu nói ấy, không chỉ là một khẩu lệnh, mà là lời thề quyết tử: “Nhằm thẳng quân thù! Bắn!”

Câu nói đó, dường như mang một sức mạnh vô hình, đã truyền thêm sinh lực và lòng dũng cảm cho toàn thể đại đội. Họ siết chặt đội hình, quên đi nỗi sợ hãi cá nhân. Tiếng pháo cao xạ của Đại đội 3 nổ vang, dữ dội, đáp trả lại những loạt bom rải thảm. Đơn vị đã bắn cháy tại chỗ hai máy bay địch, buộc những chiếc còn lại phải tháo chạy.

Sau khi trận đánh kết thúc, khi sự nguy hiểm đã tạm thời qua đi, các chiến sĩ mới kịp thời đưa Nguyễn Viết Xuân về tuyến sau để cứu chữa. Tuy nhiên, vết thương quá nặng. Anh đã được đưa đi cấp cứu, nhưng do mất máu quá nhiều và vết thương quá hiểm nghèo, Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân đã trút hơi thở cuối cùng vào chiều cùng ngày, ngày 18 tháng 11 năm 1965, ngay trên tuyến đường mà anh đã kiên cường bảo vệ.

Anh ngã xuống, nhưng lời thề của anh, khẩu lệnh cuối cùng của anh, đã không ngã.

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” – câu nói này, trong khoảnh khắc sinh tử ấy, đã vượt ra khỏi phạm vi một khẩu lệnh chiến thuật. Nó trở thành một mệnh lệnh tinh thần, một ý chí của cả dân tộc Việt Nam đang đứng lên chống lại một thế lực cường bạo. Nó thể hiện tinh thần quyết chiến, quyết thắng, không lùi bước trước bất kỳ hiểm nguy nào. Câu nói ấy sau này đã được nhắc đi nhắc lại, được ghi vào sử sách, trở thành nguồn cảm hứng vô tận cho quân và dân ta trong suốt những năm tháng kháng chiến chống Mỹ.

Nguyễn Viết Xuân không chỉ là một người lính anh dũng mà còn là một cán bộ gương mẫu về lối sống và đạo đức. Trong những ngày tháng trước khi hy sinh, anh luôn trăn trở về việc làm thế nào để nâng cao chất lượng chiến đấu của đơn vị. Anh gần gũi chiến sĩ, hiểu rõ hoàn cảnh từng người, chia sẻ mọi khó khăn và luôn đi đầu trong mọi công việc, từ huấn luyện đến tăng gia sản xuất. Anh là biểu tượng của người cán bộ "vừa hồng vừa chuyên," người chiến sĩ cách mạng sẵn sàng hy sinh tất cả vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Chỉ vài tháng sau khi anh hy sinh, vào ngày 3 tháng 5 năm 1966, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ký sắc lệnh truy tặng Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho đồng chí Nguyễn Viết Xuân. Anh hùng Nguyễn Viết Xuân trở thành một trong những tấm gương sáng chói đầu tiên của bộ đội phòng không – không quân và của toàn quân, góp phần xây dựng nên huyền thoại về "tuyến lửa Khu Bốn" bất khuất.

Cuộc đời Nguyễn Viết Xuân là một bản hùng ca ngắn ngủi nhưng trọn vẹn, được viết bằng ý chí kiên cường và máu đào. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng sự hy sinh của anh không hề vô nghĩa. Nó đã trở thành ngọn lửa soi đường cho biết bao thế hệ chiến sĩ, tiếp thêm sức mạnh để họ giữ vững trận địa, bảo vệ từng tấc đất, từng mét đường giao thông.

Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, câu nói "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" của người Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân vẫn còn vang vọng, không phải là tiếng súng mà là tiếng gọi của lương tri, của trách nhiệm. Nó nhắc nhở mọi người về giá trị của độc lập, về cái giá phải trả cho tự do, và về tinh thần Việt Nam bất diệt: quyết chiến đấu, quyết bảo vệ non sông, dù phải đối mặt với bất cứ kẻ thù nào, dù lớn mạnh đến đâu.

Nguyễn Viết Xuân đã sống một cuộc đời trọn vẹn của một người anh hùng, sống mãi với non sông. Anh là một phần máu thịt của lịch sử vẻ vang, một khúc tráng ca bất tử giữa lòng dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn