SÓNG NGẬM NGÙI DƯỚI CHÂN CỘT MỐC
Câu chuyện kể về Hoàng, một chiến sĩ hải quân hy sinh khi đang làm nhiệm vụ bảo vệ cột mốc chủ quyền trên một bãi ngầm giữa trùng khơi trong một trận bão dữ dội. Ở quê nhà miền cát trắng, Mẹ của Hoàng – Mẹ Lành – là một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng đã mất chồng trong chiến tranh chống Mỹ, giờ lại tiễn đứa con duy nhất vào lòng biển cả. Câu chuyện tôn vinh sự tiếp nối hy sinh của hai thế hệ cha và con vì toàn vẹn lãnh thổ.
Hoàng sinh ra trong tiếng sóng gầm của vùng biển miền Trung. Cha anh là một chiến sĩ tàu không số, đã nằm lại đâu đó dưới đáy đại dương khi anh còn chưa kịp nhớ mặt. Lớn lên từ dòng sữa mặn mòi và lời ru của mẹ, Hoàng nối nghiệp cha, khoác lên mình màu áo trắng hải quân.
Năm ấy, Hoàng nhận nhiệm vụ ra canh giữ một nhà giàn trên bãi đá ngầm xa xôi. Trước khi đi, anh nắm bàn tay gầy guộc của Mẹ Lành: "Mẹ đợi con nhé, hết đợt công tác này con về sửa lại mái nhà cho mẹ." Mẹ Lành chỉ cười, ánh mắt bà đã mờ đi vì nước mắt và bụi thời gian, nhưng niềm tự hào thì vẫn vẹn nguyên.Một đêm cuối năm, cơn bão quái vật ập đến. Sóng cao hàng chục mét lồng lộn như muốn nuốt chửng nhà giàn mỏng manh. Hoàng và đồng đội bám trụ bên cột mốc, tay giữ chặt lá quốc kỳ không để gió cuốn bay. Giữa lúc hiểm nghèo, một con sóng dữ dội đánh sập nhịp cầu nối, Hoàng bị hất văng xuống biển sâu khi đang cố gắng cứu lấy thiết bị thông tin để giữ liên lạc với đất liền.Anh hy sinh giữa mênh mông sóng nước, thân xác hóa thành san hô, linh hồn hóa thành ngọn hải đăng canh giữ chủ quyền.Tin dữ bay về đất liền. Mẹ Lành không khóc thành tiếng. Bà ra bờ biển, nhìn về phía chân trời xa tắp, nơi con trai bà đang nằm lại. Người dân trong làng bảo: "Sao số bà khổ quá, chồng đi rồi lại đến con." Mẹ Lành chỉ lặng lẽ lắc đầu: "Đất nước mình là biển là đảo. Nếu ai cũng sợ con mình mất tích dưới sóng, thì lấy ai giữ cột mốc cho mình?"Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Trong căn nhà tình nghĩa, bên cạnh tấm ảnh của chồng là di ảnh của Hoàng – chàng trai trẻ với nụ cười rạng rỡ giữa nắng gió biển khơi. Hằng năm, vào ngày giỗ của anh, đồng đội lại mang về cho mẹ một nắm cát từ hòn đảo nơi anh từng đứng chân và một nhành san hô trắng.Mẹ Lành giữ những kỷ vật ấy như báu vật. Mẹ bảo với những chiến sĩ trẻ đến thăm: "Các con đi giữ biển, là giữ lấy phần xương thịt của cha anh mình. Đừng để sóng cuốn trôi lòng yêu nước."Kết thúc: Câu chuyện khép lại với hình ảnh Mẹ Lành đứng trên mỏm đá cao nhất ven biển, chiếc khăn rằn bay trong gió. Dưới chân mẹ, sóng biển vẫn vỗ rì rào như lời thì thầm của những anh hùng liệt sĩ. Sự hy sinh của cha con Hoàng và lòng kiên cường của Mẹ Lành đã trở thành một cột mốc chủ quyền bất tử trong lòng dân tộc.



