Cựu Thanh niên xung phong

Sông Nhật Lệ - một “yết hầu giao thông” của miền Trung.

Ông Lộc nhập ngũ năm 1965, khi vừa tròn 19 tuổi, được biên chế vào đơn vị công binh – vận tải. Nhiệm vụ chính của ông và đồng đội là đảm bảo giao thông qua sông Nhật Lệ: vận hành phà, sửa chữa cầu tạm, đồng thời phối hợp với bộ đội phòng không bảo vệ bến bãi. Công việc diễn ra trong điều kiện vô cùng nguy hiểm, bởi đây là mục tiêu đánh phá trọng điểm của không quân Mỹ.

Quảng Trị05/05/2026Trương Thị Thùy Dung (Đoàn Trung tâm GDTX tỉnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

heo lời ông kể, ban ngày gần như không thể hoạt động công khai. Máy bay trinh sát lượn vòng liên tục, chỉ cần phát hiện dấu hiệu hoạt động là ngay lập tức có bom đánh xuống. Vì vậy, phần lớn công việc được thực hiện vào ban đêm. Dưới ánh trăng hoặc đèn dầu, ông cùng đồng đội chèo phà, đưa xe và hàng hóa qua sông. Dòng nước Nhật Lệ hiền hòa ngày thường, nhưng trong chiến tranh lại trở thành nơi tiềm ẩn nhiều hiểm nguy.

Một đêm năm 1968, khi ông đang cùng tổ công tác đưa một đoàn xe qua sông thì bất ngờ còi báo động vang lên. Máy bay xuất hiện rất nhanh, thả bom xuống khu vực bến phà. Sức ép làm mặt nước dậy sóng, chiếc phà chao đảo dữ dội. Ông và đồng đội phải nhanh chóng cắt dây neo, đưa phà trôi ra xa để tránh bị đánh trúng trực tiếp. Khi trở lại bến, nhiều đoạn đường đã bị phá hỏng, nhưng ngay trong đêm, họ lại bắt tay vào san lấp để kịp cho chuyến vận chuyển tiếp theo.

Không chỉ làm nhiệm vụ vận tải, ông Lộc còn tham gia cứu hộ và khắc phục hậu quả sau mỗi trận đánh. Có những lần, đồng đội bị thương ngay trên bến sông, họ phải vừa sơ cứu vừa tìm cách đưa vào nơi an toàn. Dụng cụ y tế thiếu thốn, mọi việc đều dựa vào kinh nghiệm và sự nhanh nhạy.

Cuộc sống thời chiến vô cùng gian khổ. Lương thực chủ yếu là cơm độn khoai, cá khô; nước uống phải chắt chiu. Những ngày mưa gió, công việc càng thêm khó khăn, nhưng cũng là lúc họ tranh thủ hoạt động nhiều hơn để tránh máy bay. Trong hoàn cảnh ấy, tinh thần đồng đội là điểm tựa lớn nhất. Họ chia sẻ từng bữa ăn, thay nhau trực gác, động viên nhau vượt qua sợ hãi.

Ông Lộc luôn nhớ về những người đồng đội đã ngã xuống bên bờ sông Nhật Lệ. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại nỗi tiếc thương nhưng cũng tiếp thêm ý chí cho những người còn lại tiếp tục nhiệm vụ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn